Trọng Sinh Trở Thành Hoàng Hậu Độc Ác Của Kẻ Thù. Chương 18. Bình Luận (17) Vào Fanpage like và theo dõi để ủng hộ TruyenQQ nhé. Mời bạn thảo luận, hãy bình luận có văn hóa để tránh bị khóa tài khoản. Có giòn ko Cấp 2 Chapter 17. 0 Trả lời 6 Ngày Trước. marin Cấp 5 Chapter 18.
Full. Đánh giá: 8.8/10 từ 392 lượt. Âu Dương Vũ nàng là đích nữ của Thừa Tướng Phủ thế mà chỉ vì đại hôn bị hưu liền trở thành trò cười cho toàn thiên hạ. Nàng là đặc công khét tiếng của thế giới hiện đại lại không ngờ có thể xuyên qua thời cổ đại này. Cái gì?
Xin Chua thuong cho hoan canh cua con luc nay,con dau kho vi nguoi chong cua con moi be.Chong con chi biet co tien va si dien cua minh ep buoc con phai the nay the khac.Con met moi lam ,con khong con du suc de chiu dung ban tinh that thuong moi khi chong con len con dien.Xin Chua thanh hoa nguoi chong nay cua con va han gan tat ca cac moi quan
Thế giới quanh ta; Đẹp; Mẹ & Bé TIN TỨC VỀ EM BÉ NGHỊCH NGỢM - EM BE NGHICH NGOM . Em bé nghịch ngợm . Chia sẻ . Mẹ chăm mãi tóc con mới dài, bé gái cua 1 lần mất luôn cả bộ tóc, nhìn đến nhân vật bị vạ lây mới hết hồn.
Hi, Nào chúng ta thử root 2.3.3 với tool này nhé. Máy đang không sử dụng được cảm ứng nên chưa test được Download tool này tại đây Download về và giải nén có 1 file run.bat và 1 thư mục files Tool này sẽ: (1) root phone với zergRush exploit (16 Nov) (2) install Busybox (1.18.4)
cash. Part 13Hôm nay cẩu hoàng thượng đưa ta lên triều thiết triều cùng hắn. Ta không chịu đi vì thiết triều buồn ngủ lắm á. Thế lằ hắn vác ta lên vai. VÁC ĐẤY. Hắn nhấc bổng ta lên và vác ta lên vai vào triều mặc cho ta giãy giụa linh tinh trên vai hắn. Trong lúc hắn đang xem vài giấy tờ sổ sách gì đó thì ta chạy loăng quăng, nghịch nghịch cái này một chút, ngó ngó cái kia một bỗng nghe thấy giọng hắn- Mùa đông sắp đến rồi. Các khanh có ý kiến gì để bảo vệ mùa màng cho thần dân không?Ngọc quốc là một đất nước phồn thịnh, nhân dân luôn được sống no đủ, ta chưa thấy cảnh thiếu thốn bao giờ ở đây. Mùa đông có lẽ sẽ rất khắc nghiệt vì cây cối héo khô... Cây cối...- Thưa Hoàng thượng, chúng ta nên trồng gấp đôi số vụ mùa năm nay, để cư dân có thể có đồ ăn dự Nhưng nhỡ để lâu trong kho,lương thực hỏng thì sao thưa ngài?- ta chợt quay ra hỏi- Đồ trong kho không thể hỏng được thưa hoàng quan cận thần cúi mình đáp cho taTa không hiểu sao nhưng ta có cảm giác chẳng ổn, mua đông năm nay có lẽ sẽ rất khắc nghiệt...Ta vô thức hỏi - Hoàng Thần, chúng ta có tể tướng mùa đông ở đây không??Hoàng Thần nhìn về tể tướng mùa đông, ngài mặc bộ giáp trắng tinh khôi, khuôn mặt mạnh mẽ nhìn ta, ánh mắt ánh lên sự ấm áp khác hẳn tren ngài- mùa đông lạnh lẽo. Ngài cúi xuống - Có thần, thưa hoàng Cho ta biết ở đây đã bao giờ có một mùa đông khắc nghiệt đóng băng mọi thứ chưa? Ý ta là cực kì khắc nghiệt- ta bần thần hỏi - Có 1 lần, thưa hoàng hậu. Đó là khi Tuyết nổi trận lôi đình, trái tim hắn đã đóng băng lạnh lẽo, không thể ấm áp ủ mùa xuân như xưa nữa, hắn đóng băng tất cả mọi thứ trong vương quốc này và cả chính hắn. Mấy chục năm nay, hắn đã biến mất. Thần tin rằng hắn đã tan chảyTa hiểu ý của ông. Tuyết sẽ có lúc tan nhưng... Người hôm nọ là thế nào?? Chẳng lẽ lại là Tuyết???Hoàng Thần thấy mặt ta bần thần, bèn hỏi- Có chuyện gì đã xảy ra, Ân Ly?Ta không để ý tới hắn, bèn hỏi tiếp- Tể tướng mùa đông, Tuyết là người con trai, với áo trắng dài lạnh lẽo, và khi anh ta biến mất, thường để lại một bông tuyết phải không?- Đúng... Thưa hoàng hậu.... Nhưng sao người...- tể tướng mùa đông lắp bắp hỏi taTa quay sang nhìn Hoàng Thần, nói- Hôm trước ta có gặp một người như thế ở sông Hằng.... Hoàng Thần đứng bật dậy, các quan cận thâng cùng tể tướng bàn tán xôn xao- Ta có cảm giác không lành- ta đứng bật dậy nói với hắnTể tướng mùa đông sững sờ nhìn ta, rồi hỏi- Khi người thấy hắn, ngưới có thấy gì màu đen trên người hắn không?Ta nhắm chặt mắt cố nhớ lại. Hôm đó, thứ thu hút ta nhất ở hắn....là một bông tuyết màu đen trên tay phải của hắn- Bông tuyết màu đen trên tay phải của hắn- ta nóiHoàng Thần khựng lại rồi nói- Hắc thuật...Các quan đại thần nhốn nháo cả lên, tể tướng mùa đông thất kinh, không thể nói gì được. Chợt trong đầu ta loé lên một ý nghĩ...Ta kéo tay áo của Hoàng Thần- Vụ này, để ta lo được không?? Ngươi hãy chú tâm vào lễ hội mùa đông nhé? - Nàng có chắc không??- Thần nhìn sâu vào mắt ta- Chắc - một giọng nói chắc nịch phát ra từ ta. Hắn gật đầu. Ta quay ra- Tể tướng mùa đông, đại thần Hoả, Mộc, xin các vị đi theo ta. ******************- Ta có linh cảm không hay về Tuyết. Ta đoán hắn quay lại để đóng băng mùa đông ta từ từ ngồi xuống, nói- Vâng thưa hoàng hậu - cả ba người còn lại đồng thanhChợt tiểu Lam, bay vào, thả cho ta cuộn giấy rồi bay đi ra. Ta mở ra đọc, khoé miệng khẽ nhếch lên " Tuyết đã trở lại, chuẩn bị cho sự đóng băng" - lời tiên tri của ba người con gái trong rừng Tối. Ta đưa cho bọn họ- Đây, các khanh hãy đọc điNhận lấy tờ giấy, mặt ba người biến sắc. Quan đại thần họ Hoả nhìn ta- Bẩm hoàng hậu, người đã có kế sách gì?- Đơn giản thôi. Quan đại thần Hoả, Mộc, ta muốn sử dụng năng lực của các vị để sưởi ấm thần dân. Về phần lương thực, ta sẽ lo. Và ta cần tể tướng mùa đông bao bọc nó trong mùa đông ấm áp của ngài. Dưới ngài, có một cô bé Hải Băng??- Vâng thưa hoàng hậu. Đó là nữ nhi của Tốt. Ta muốn cô bé đi theo ta, bao bọc lớp cây của ta trong lớp băng của cô bé- Thưa Hoàng hậu, thần...- tể tướng mùa đông ngập ngừng- Ngươi đừng lo, tiểu Bạch sẽ ở cạnh cô bé bảo vệ cho nữa nhi của ngươi- Đa tạ hoàng hậu- Còn nữa, mi hãy đi tìm hiểu xem làm thế nào để hoá giải Hắc thuật. Hãy đi luôn bây giờ. Ta tin lớp băng trong tim Tuyết có thể tan chảy. Và hãy đưa nữ nhi của người đến gặp tướng mùa đông lui ra. Ta quay sang Quan đại thần Mộc và Hoả - Hai nữ nhi của người vân khoẻ chứ?- Đa tạ hoàng hậu, nữ nhi của chúng thần đều khoẻ cả- Quan đaik thần Hoả lên tiếng- Tốt. Quan đại thần Mộc, ngài hãy đến khu rừng Tối và thu thập gỗ ở đó. Người hiểu chứ?Quan đại thần mộc khẽ gật đầu rồi nói- Nhưng thưa hoàng hậu, Rừng Âm U có lẽ sẽ gần và nhanh hơn sao??- Đúng. Nhưng chúng ta sẽ làm sự tức giận của các bộ tộc ở đó bùng nổ. Mà tên cẩu hoàng thượng kia chắc sẽ khó chịu giải quyết Vâng. Thần xin phép cáo lui- đại thần Mộc lui ra- Ta muốn ngài và nữ nhi làm việc này. Nữ nhi của ngài rất mạnh, chúng ta nên sự dụng lửa của cô ấy- Vâng, thưa hoàng hậu.*******************Còn thắc mắc một số điều, ta vào thư viện đọc sách. Giở những trang liên quan đến Hắc thuật, ta vô tình đọc được một số thứ " ....Máu của dòng họ Lâm sẽ giải thuật và hồi sinh...." Và rồi trang sách đó bị xé mất. Ta chán nản vứt quyển sách xuống và rồi ngẫm nghĩ một hồi " Máu của ta à...."Có tiếng bước chân đi tới, tiểu Lam nói" Tể tướng mùa đông và tiểu thư Hải Băng tới" Ta quay Tể tướng mùa đông và tiểu thư Hải Băng yết kiến hoàng hậu- Miễn lễ - ta nói rồi quay ra nhìn tiểu thư Hải Băng. Cô vé tầm 15 tuổi, xinh xắn, đáng yêu, đôi mắt lém lỉnh nhìn xung quanh, tóc để xoã ngang Thưa hoàng hậu, tôi không tìm được phương thuốc hoá giải Hắc thuật. - Được rồi. Ta đã tìm được, nào giờ thì đi thôi!Ta đưa cô bé ra ngoài vườn, nói- Giờ muội hãy làm cho ta xem nhé?Rồi ta đưa tay, một cây ngô mọc lên giữa đất. Hải Băng cười tươi, cây ngô đó đã được bao phủ bởi một lớp băng trắng tinh. Ta hỏi- Muội có chắc cây ngô sẽ không hỏng chứ?- Chắc chắn. Với tình yêu thì không thể hỏng được đâu- rồi cô bé lém lỉnh nhìn ta, đưa cho ta một quả cầu băng, trong đó có chứa bông hoa nở rộ- Tặng hoàng hậu, muội đã làm nó đấy Ta thích thú nhìn. Bông hoa ở trong băng nhưng không hề héo khô, ngược lại, còn nở rộ trông thật đẹp. Một cơn gió bấc thổi hun hút qua, mặc dù đã mặc ấm nhưng ta vẫn không khỏi rùng mình... Lạnh quá!An La chạy tới ta- Mọi nhà đã được sưởi ấm. Tỉ làm gì đi!Ta gật nhẹ đầu, kéo Hải Băng lên chỗ cao nhất của cung. Đưa tay ra trước, ta dùng hết sức lực còn lại hất tay lên. Cây trên mặt đất phủ tuyết trắng mọc lên, châm chậm khó khăn. Gió càng ngày càng buốt hơn. Ta nói với Hải Băng- Phủ lớp băng giữ ấm của muội lên cây và cả Đất nước này đi. Ta sẽ truyền sức uội. Hải Băng gật nhẹ đầu. Cô bé đưa hai tay lên phía trước, tạo dựng lớp băng. Song do đất nước quá lớn mà sức Băng không đủ, muội khuỵ xuống. Từ xa ta thấy Hoàng Thần vội vã chạy lại- Nàng hãy để ta truyền sức cho. Nàng mau giữ mấy cái cây lương thực...Ta gật đầu. Hoàng Thần cầm tay Hải Băng, truyền tất cả sức của mình uội ấy. Gió thổi mạnh hơn, mặt đất phủ tuyết trắng xoá. Sao mùa đông lại đến sớm quá như vậy??- Haha, quả là một bữa tiệc dành cho ta, bẩm Hoàng thượng- một giọng nói vang lên trong cơn bão tuyết mịt mùTuyết bước ra với khuôn mặt lạnh lẽo, bông tuyết đen như đỏ hằn trên tay. Ta gào lên- DỪNG LẠI ĐI TUYẾT. NGƯƠI TRÚNG HẮC THUẬT RỒI- CÁC NGƯỜI NGHĨ KẾ HOẠCH NÀY SẼ NGĂN ĐƯỢC TA SAO?? NỰC CƯỜI! CHÍNH CÁC NGƯỜI ĐÃ CƯỚP ĐI NGƯỜI TA YÊU THƯƠNG NHẤTTT...Ta chạy lại gần Tuyết, nhanh nhất có thể, túm chặt tay phải của hắn rồi rút con dao dắt bên người ra, cứa cổ tay phải nơi vết thương vừa khép miệng. Cơn ớn lạnh chạy qua khắp người, ta dí cổ tay đẫm máu vào nông tuyết đen trên tay Tuyết. Hắn gào lên, như bị bỏng, từng giọt máu của ta nhỏ xuống nên tuyết trắng xoá như những bông hoa đỏ rực. Vết thương của ta rát lên, buốt lạnh!! Một thứ đen khẽ bay ra khỏi người Tuyết rồi biến mất. Tuyết ngã lên trên nền trắng xoá.....
Part 15 1/2~ Lễ hội mùa đông~ Màn đêm buông xuống nhẹ nhàng như một bông tuyết, ánh đèn lồ ng dần dần được thắp lên, cả cung điện bừng sáng ánh đen lung linh. Tuyết khẽ vẩy tay, từng bông tuyết nhẹ nhàng buông xuống, khung cảnh thật đẹp. Lễ hội mùa đông là lễ hội tạm biệt năm cũ, ăn mừng mùa đông ấp ủ hạt mâm mùa xuân, và mừng mùa xuân sắp khí khá lạnh, Thuỷ Linh, Mộc Anh chọn cho ta một một chiếc váy xanh lam dài thướt tha, cổ chữ V chẻ hơi sâu, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo dài màu trắng. Mái tóc dài thường được tết chéo được Mộc Anh vấn cao lên, lộ rõ cái cổ trắng ngần, rồi muội ấy trang điểm nhẹ cho ta, xoa nhẹ vào người ta hương hoa ly. Hoàng Thần gõ cửa rồi bước vào phòng, ta nhìn hắn, hắn mặc long bào như thường ngày, có điều, sao hắn lại đẹp trai hơn thường ngày nhỉ?? Ta đỏ mặt quay Thần nhìn ta, hắn sững người lại, mỉm cười tiến gần lại ta. Ta ngu ngơ hỏi- Mi nhìn gì ghê vậy?? Mặt ta dính nhọ hả??Hắn cười cười rồi quay đi. Trong thâm tâm, nhịp tim hắn đập nhanh hơn thường ngày, nàng thật đẹp! Trong triều, hắn đã gặp nhiều cô gái đẹp hơn nàng, những cô gái đó tuy đẹp hơn nhưng nàng tinh khiết, trong trắng, không hề lả lướt, kín đáo, trẻ con và thật đáng yêu. Hắn bước ra ngoài, quay vao chìa tay về phía nàng- Đi nàoTa nhìn hắn cười, đưa tay mình đặt lên tay hắn, giờ ta mới để ý, tay hắn thật to, ấm áp, nắm chặt lấy a như thể sợ ta bay mất vậy. Rồi kéo chân váy, đi về phía hắn. Ta quay lại gọi- Thuỷ Linh, Mộc Anh, hai người đi không? Thuỷ Linh nhún váy- Tỉ sẽ tới sau Mộc Anh cười với ta- Tỉ đi trước với hoàng thượng, muội đi sau với Thổ cười e lệ với ta. Ta gật đầu, đi với Hoàng Thần, ta nghiêng đầu hỏi hắn- Thổ Tinh với Mộc Linh là...Hắn cắt đứt lời ta- Đúng đó, họ đã đính ước với nhau, dân cũng có tình quay sang Hoàng Thần - Nè, dự xong mấy nghi lễ, ta đi chơi được không?Hắn nhéo mũi ta- Nàng là hoàng hậu mà. Ta phụng phịuHoàng hậu ư?? Thì sao chứ?? Hoàng hậu không được vui chơi à?? Ta mới trở lại được thân xác mấy chục năm thôi mà ... Đương kim hoàng thượng ư?? Ta không quan tâm. Mặc dù ta với hắn quen nhau từ bé... Gọi là gì nhỉ?? Thanh thanh trúc trúc gì đó Hoàng Thần - là thanh mai trúc mã đó ==Kệ muốn chơi muốn chơi cơ Hắn lắc đầu ngao ngán- Ta mà cho nàng chơi, chắc nàng làm nổ tung cả cái cung điện này làm mặt cún con, năn nỉ hắn- Đi mà. Ta không làm nổ tung cả cái cung điện này đâu. Nhé?Hắn đau khổ gật đầu- Thôi thôi được rồiTa reo lên sung sướng. Gì chứ bộ mặt cún con thì ai mà từ chối được. Hắn đưa ta ra ghế ngồi cạnh cận vệ hô- HOÀNG THƯỢNG VÀ HOÀNG HẬU GIÁ dân khắp vương quốc tập trung trong sân cung điện đứng dậy, quì xuống chào ta và hắn. Hắn dõng dạc- Các khanh miễn lễMọi người đứng dậy vỗ tay, ta ngồi xuống nhìn hắn, Hoàng Thần nói tiếp- Lễ hội năm nay chúng ta vui mừng vì tân nương của ta Lâm Ân Ly. Hãy nâng cốc vì tình yêu của chúng khẽ nhéo hắn một cái, nghiến răng thì thầm- Mi muốn chết hả? Nói gì vậy, xong ta cũng đứng dậy cười, nâng cốc- Hôm nay mọi người hãy thật vui vẻ nhé Thần dân vỗ tay hoan hô. Ta khoác tay Hoàng Thần, một tay cầm li rượu đi xuống cụm li. Đầu tiên là bàn của Hoàng thái hậu, rồi đến bàn của dòng họ Lâm nhà ta, rồi các tể tướng Thuỷ Hoả Thổ Mộc Kim, rồi tể tướng các mùa,....Tiếng nhạc du dương vang lên nhẹ nhàng, Hoàng Thần cúi xuống mời ta ra khiêu vũ. Đặt tay lên tay Hoàng Thần, ta di chuyển theo bước chân hắn. Hắn thì thầm- Hôm nay nàng đẹp lắm đóTa cười, rồi nói lại- Ta sao đẹp bằng mấy cung nữ của ngươi đượcHắn nhìn sâu vào mắt ta - Nhưng trong lòng ta chỉ có nàng, nàng biết màKim Quân tiến đến, chìa tay ra- Hoàng thượng, người có thể cho ta đặc ân nhảy với hoàng hậu một bản được không??Hoàng Thần nắm chặt tay ta, nhưng rồi cũng đưa tay ta cho Kim Quân. Ta cười rồi vẫy Hoàng Thần. Hắn quay đi- Đồ ngốc. Ánh mắt ấy của Kim thiếu gia...là nàng không biết thật hay cố tình không biết...Khó chịu, hắn bỏ đi tiếp khách. Hắn không thích nhường nàng cho bất kì ai khác. Nhưng nàng cũng trẻ con, chắc nàng không để tay ta vào tay Kim đệ, ta nhìn Kim đệ, mắt long lanh nhìn đệ ấy. Kim Quân đỏ mặt rồi quay đi. Ta cười- Khi đỏ mặt, trông đệ rất dễ thương đấy biết không? Sao đệ cứ lạnh lùng làm gì, ta không thích đâu. Kim Quân nhìn ta, nói- Ừ, đệ biết rồi. Nhảy được một lúc, ta kêu mệt, Kim Quân đưa ta ra ghế ngồi. Tháo đôi giày bệt thít chặt vào chân, ta nhăn mặt vì đau chân. Kim Quân cúi xuống vén nhẹ váy ta lên, nâng đôi chân ta rồi xoa nhẹ, đệ hỏi- Tỉ đau lắm không?? Ta gọi ngự y nhé?Ta lắc đầu- Không đau lắm đâu. Không cần ngự y. Dàn nhạc tươi vui hơn, nhộn nhịp, từng đôi từng đôi một khẽ xoay trong nhạc. Ta lắc lư theo điệu nhạc. Kim thiếu gia nhìn ta chăm chú...Ta đứng dậy, tiến ra giữa sân, xoay theo điệu nhạc, lắc lư người rồi xoay, ta tự tạo vũ điệu của riêng mìnhMọi người nhìn ta chăm chú rồi ồ lên thích thú, hưởng ứng...Trong hàng ngàn ánh mắt nhìn ta, ta không hề biết, có 3 con người đắm chìm trong điệu nhảy của ta...
~ Part 1~Ta tỉnh dậy trên chiếc giường mềm như nhung. Đầu ta đau như búa bổ. Ôi~ ta khẽ rên lên, ta không còn nhớ gì nhìn vào chiếc gương cạnh giường, ta giật mình hét lênAAAAAAAAA Trong gương ta thấy một gương mặt trái xoan thật xinh đẹp nhưng nó chẳng phải của ta, một cơ thể thon gọn trong bộ váy dài cũng chẳng phải của ta. Mái tóc dài ánh nâu mượt mà cũng không thuộc về ta. Đây không phải ta. Nhưng sao ta lại ở trong cơ thể này???Một đứa con gái tầm 15,16 tuổi chạy vào,khuôn mặt trái xoan, tóc dài được búi gọn trông thật thanh tao, đôi mắt to nai tơ mở tròn hoảng hốt nhìn ta. Xinh đấy nhưng sao cô ta mặc váy như váy cổ trang vậy?? Người con gái ấy chạy về phía ta, hỏi han– Ân Ly tỉ tỉ, tỉ có sao không??Cách nói này…. Sao lại…. Giờ là thế kỉ 21 rồi, sao lại nói thế này cơ chứ??Ta chạm vào khuôn mặt không phải của ta, rồi ôm lấy nó, quay sang hỏi cô gái kia– Ta….đang ở đâu thế?? Ta là ai??Cô gái kia lo lắng hỏi lại ta– Tỉ…không nhớ gì sao???Ta nhìn cô ấy, lắc nhẹ đầu. Cô ngồi xuống, khẽ vuốt tóc ta– Tỉ là Lâm Ân Ly, đại tiểu thư của tề tướng Lâm Nhật Long, gia tộc họ Lâm và là tỉ tỉ của tiểu muội. Muội là Lâm Ân Nguyệt. Gia tộc chúng ta có khả năng thiên bẩm là có thể nói chuyện với cây cối muông thú loài vật và điều khiển những thứ liên quan đến rừng. Cùng với gia tộc họ Lâm là các gia tộc Thuỷ, Hoả, Thổ, kim,vv… Hôm trước là lễ đăng kim của Hoàng thượng, tỉ đã ” vô tình ” bị An La cô nương đẩy xuống muội của Ân Ly hay còn gọi là của ta nhấn mạnh hai chữ vô tình. Ta hỏi lại – Vô tình?? Ý muội là…– An La cô nương nói với muội là cô ta vô tình. Nhưng muội nghĩ An La cố tình. An La cô nương vốn đã không thích tỉ mà. Có quá nhiều thông tin ta cần biết và hiểu bây giờ. Ta mệt mỏi nằm xuống– Cám ơn muội. Ta cần nghỉ ngơi một chút…Tiểu Nguyệt đứng dậy, cúi mình rồi đi ra. Chỉ còn một mình ta trong phòng, ta không tin. Chắc đây chỉ là một giấc mơ. Ta lắc đầu nguầy nguậy rồi ngồi dậy, nhìn vào gương. Trong gương là cơ tể của Ân Ly đang nhìn lại ta. ” Nếu mình đang ở cơ thể này, chắc Ân Ly thật sự đang ở cơ thể của mình..” – ta thầm nghĩ. Ta cố gắng nghĩ lại chuyện gì đã xảy ra với ta nhưng….đầu ta đau như búa bổ, không thở nhớ lại được. Ta đứng dậy, đến cái tủ rồi chọn ình bộ xiêm y màu xanh lá đậm. Ta tự tết mái tóc đen nâu rồi đi ra ngoài. “Thôi thì….cứ ở lại đây xem sao” Một người đàn ông trung niên tiến lại gần ta, người mà ta đoán là phụ thân của ta, khẽ ôm ta rồi vuốt lên khuôn mặt của ta– Ân Ly của ta đã trờ về rồi. Nghe tiểu Nguyệt nói con bị mất trí. Nhưng không sao, ta sẽ truyền lại cho con từ đầu. Giờ con mau đi nghỉ đi Ta khẽ cúi mình, đáp– Phụ thân, con muốn đi ra ngoài thành thăm thú mọi nơi. Phụ thân ta mặt hơi nhăn lại đăm chiêu suy nghĩ, rồi gật đầu – Được. Tiểu Nguyệt sẽ đi với con, nó có thể bảo vệ cho con. Nói rồi phụ thân ta đi mất, ta chẳng kịp nói câu gì. Bên tai ta chợt vang lên tiếng xì xào của lá” Ân Ly, chúc mừng con đã thực sự trở về với chúng ta!”Ta ngơ ngác nhìn quanh, chẳng có ai cả. Rồi ta bất giác nhìn lên cây cổ thụ trong khu vườn, ta có cảm giác cây đang nhìn ta, cười với ta. Ta khẽ hỏi– Là….ông ư??? Tip You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Tác giả luciferchuThể loại Ngôn TìnhGiới thiệuHoàng hậu ư?? Thì sao chứ?? Hoàng hậu không được vui chơi à?? Ta mới trở lại được thân xác mấy chục năm thôi mà... Đương kim hoàng thượng ư?? Ta không quan tâm. Mặc dù ta với hắn quen nhau từ bé... Gọi là gì nhỉ?? Thanh trúc trúc gì đó /Hoàng Thần là thanh mai trúc mã đó ==/ Kệ chứ. Ta chỉ thấy hắn giống người ấy thôi x Hoàng Thần người ấy chính là ta mà x
Part 10 " Ta đói"- ta viết lên tờ giấy đưa ra cho Kha xem, mặt xịu xuống Kha cười rồi rồi nói- Để thần đi lấy thức ăn cho ngườiRồi đi mất. Ta ra vườn ngồi chơi với tiểu Bạch, khẽ vuốt v3 bộ lông trắng mượt của nó. Bỗng tiểu Lam kêu lên- Hoàng thượng, An La cùng một số người lạ đi tới Ta vừa ngẩng mặt lên đã thấy một vật mềm mại tiếp cận môi ta. Ta khẽ đẩy hắn ra, viết lên tờ giấy" Ngươi muốn bị treo ngược lên cây hả??"Một thiếu nữ mặc váy xanh nước biển khúc khích cười, quay ra nói với Hoàng Thần - Muội ấy vẫn như vậy. Hắn gật đầu rồi quay sang nói với ta- Ly, nàng đã biết được quá khứ, giờ nàng phải gặp các huynh đệ, tỉ muội của nàng và hắn chỉ vào thiếu nữ màu xanh nước biển- Đây là Thuỷ Linh, tỉ ấy là đại tỉ của chúng ta. Tỉ điều khiển nước đóThuỷ Linh dong dỏng cao, dáng người lại rất cân đối, nước da trắng ngần làm nổi bật cả chiếc váy màu xanh nước biển. Mái tóc ngắn ngang vai cá tính. Ánh mắt dịu dàng, đen láy nhìn viết lên giấy " Rất vui được gặp tỉ" Một trang thanh niên đi tới ta, khẽ cúi xuống đặt lên má ta một nụ hôn nhẹ. Ta sững người nhìn anh ta, còn Hoàng Thần thì nhìn anh ta trừng trừng hỏi- Đệ muốn gì Thổ Tinh?? Lâu rồi chưa thử ăn đấm phải không?? - Đệ xin lỗi, xin lỗi mà - anh ta khe lùi lại rồi cười với ta- Thổ Tinh, đệ kém tỉ một tuổi. Điều khiển đất. Đệ ấy cao hơn ta, nhưng thấp hơn Hoàng Thần một chút, khuôn mặt baby rất đáng yêu, làn da hơi nâu hợp với bộ đồ nâu đệ đang mặc. Ta giơ tay khẽ vuốt lên mái tóc nâu mượt mà ấy rồi khẽ chẳng hiểu Hoàng Thần bị làm sao nữa, hắn tự dưng xông ra giữa ta và tiểu Thổ, mắt hằn lên sự giận dỗi, ta bĩu môi quay đi. " Ghét, ta mới vuốt tóc tiểu đệ của ta thôi mà, việc gì phải thế?" - Huynh làm tỉ ấy dỗi kìa- Thổ Tinh cười cười huých nhẹ vào người Hoàng Thần. Hắn nhún nam thanh niên khác cúi người trước ta, trên người anh ta mặc áo trắng muốt. Mái tóc dài được cột cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta, trông thật lực lưỡng. Anh ta nói- Đệ là Kim Quân. Thuộc dòng họ Kim. Ta viết lên giấy " Đệ lúc nào cũng lạnh lùng như vậy à?" Rồi giơ lên cho Kim Quân xem, đệ nhìn rồi cũng lơ đễnh mặc kệ. Một cô gái mặc đồ màu nâu sẫm hơn so với của Thổ Tinh, với mái tóc nâu dài xoã xuốn đất, bước tới, khẽ cầm tay ta- Tỉ đừng để ý tới huynh ấy, huynh ấy lúc nào cũng vậy. Muội là Mộc Anh. Thuộc dòng dõi nhà Mộc. Phép thuật của tỉ với muội gần giống nhau, nhưng muội chỉ có thể điều khiển gỗ cười với tiểu muội dễ thương, cô bé thực sự rất dễ thương ấy. Ta viết vào tờ giấy, rồi dúi vào túi của Kim Quân, khẽ vuốt mặt tiểu đệ ấy. Hoả An La tới trước mặt ta rồi quì xuống trước- Muội xin lỗi vì đã thất lễ với tỉ. Xin tỉ hãy trừng phạt muộiTa vội vàng đỡ muội ấy dậy viết nhanh lên giấy " Không sao. Muội dành rất nhiều tình cảm cho ta nên mới làm thế cơ mà. " Rồi ôm chặt muội ấy. Hoàng Thần lặng nhìn ta, vẻ mặt hài lòng xuất hiện trên gương mặt, chợt nhớ ra việc gì đó, hắn lên tiếng- Các huynh tỉ muội, chúng ta cần phải bàn nhau một việc- thấy Kha bê đồ ăn tới, hắn lên tiếng- cả Kha nữa, hay đi theo ta." Ta cũng muốn đi"- ta viết lên giấy- Không được... À! Nàng có thể lên thiết triều hộ ta ! Nàng là hoàng hậu mà phải không??Ta gật gật đầu " sắp có thứ để nghịch rồi" rồi mỉm cười với hắn. Leo lên Tiểu Bạch, ta khẽ vỗ vỗ vào mình Tiểu Bạch. Hiểu ý, tiểu Bạch lao đi. /Hoàng Thần Nàng không nói được sao thiết triều đây trời==. Ân Ly để xem hohoho/********************Ta chỉnh lại đầu tóc rồi bước vào Triều, không ai có ở đấy cả, mọi người đi họp với Hoàng Thần hết thích thú nhìn quanh. A! Gì kia?? Ta phải xem mới được. Ta lao ra đấy sờ vào một chút, động vào một chút. Chán rồi! Ta lại chạy ra chỗ kia một chút. A hay vậy. Ta phải nghịch vui mới được!Nghịch nghịch một hồi ta mệt nhoài. Oáp... Ta buồn ngủ quá! Tiến về phía ghế có chạm khắc hình con rồng vàng. Ta ngồi xuống " Ôi mềm quá!" Xoa xoa nhẹ lên mặt vải đó. Rồi co chân lên đó, mắt ta từ từ nhắm lại.****************Thấy cận thần bàn tán xôn xao khi vào triều, hắn cùng các tỉ muội và đệ đi vào với uy thái trang nghiêm. Hắn bước lên trước ngỡ ngàng nhìn quanh. Gì đây?? Sao tất cả lộn xộn như vừa có trộm thế này?? Mọi thứ rơi lung tung hết raCác tỉ muội và đệ cũng ngỡ ngàng không kém há hốc mồm nhìn quanh. Hoàng Thần lắc đầu - Ôi triều đình của ta!Hắn nhìn lên ghế hắn thường ngồi với chạm khắc rồng tinh xảo ấy, nàng nằm đó , co người lại như một đứa bé, khuôn mặt tròn trĩnh xinh xắn núp sau sợi tóc loà xoà trước mặt. Nàng như con búp bê nhỏ, mỏng manh mà cũng thật mạnh quyết phải bảo vệ nàng, không thể để chuyện xảy ra như năm đấy Thần lên bế nàng, hắn không hề biết, có 2 đôi mắt nữa cũng dõi theo nàng...
hoang hau nghich ngom cua ta