Linh đạo hôn nhân và gia đình. Ý muốn của Thiên Chúa là anh em nên thánh. (1 Tx 4, 3) Trong ngày thành hôn, đôi tân hôn nào cũng được cầu chúc: "Trăm năm hạnh phúc". Một gia đình hạnh phúc, theo truyền thống văn hoá Việt Nam, là một gia đình "trên thuận dưới hoà, con cái Chỉ biết rằng một khi tôi đã yêu thì cứ tiếp tục thôi, tình yêu đôi lứa hay vợ chồng là duyên nợ mà, có trốn cũng có được đâu? khi bắt mạch cho anh, thầy đã nhận ra anh không còn chút sức sống nào nữa, nên đã đưa cho anh mấy thang thuốc giúp anh ra đi được đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi." Ông Tô-ma nói với Ðức Giê-su: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao Tên tác giả :Hạnh Pinky. Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng ? (H+) 4.9 | . Cứ ngỡ rằng con tim này quá sắt đá không muốn mở lòng với ai, nhưng ngày mà em ngã vào lòng tôi thì bức tường băng giá ấy sụp đổ. Đôi mắt trong veo của em, nụ cười xinh đẹp của em, sự thuần khiết của em, mọi thứ của em tôi đều muốn chiếm hữu của riêng mình. Gã tự xưng là thầy thuốc, nói mọi người gọi mình là thầy Hai Tưng. Tên chính thức là Tân, nhưng chức do giọng miền nam nên đọc lái là Tưng hoặc Tửng. Một số người vẫn gọi là thầy Hai Tân. Tiếng tăm của thầy Hai Tưng dần lan nhanh vì hay bốc thuốc mà không lấy tiền cash. Tác giảHạnh Pinky Thể loạiTruyện Ngôn Tình , Truyện Sủng NguồnSưu tầm Tình trạngĐang cập nhật Lượt đọc231 Cập nhật29/06/2021 Giới thiệuTôi cứ nghĩ rằng trái tim mình rất cứng rắn, không ai có thể đi vào bên trong nó. Thế nhưng khi em ngã vào lòng tôi, không ngờ rằng bức từng tôi dựng lên cứ thế mà nhanh chóng sụp đôi mắt trong trẻo kia, nụ cười tươi sáng, cùng với sự thuần khiết vô ngần, tôi tham luyến và muốn chiếm hữu hết thảy của em, biến em thành của riêng nguyện dùng cả phần đời còn lại để thương yêu, chăm sóc và cưng chiều em mãi. Chương mới cập nhật Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? Danh sách chương Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? Năm nay là năm xảy ra quá nhiều biến cố với tôi, có thể nói từ khi gặp thầy cuộc đời tôi vốn bình yên bắt đầy dậy sóng. Có những chuyện tôi không biết bấy lâu, nay lại được phanh phui. Nó khiến tôi bất ngờ đến hoảng chủ nhật, tôi vội vàng quét dọn nhà cửa chuẩn bị đến trung tâm dạy vẽ thì ba mẹ tôi đứng trước mặt, nói rằng có chuyện cần nói với tôi. Từ lúc nào tôi bắt đầu sợ mấy cái “chuyện cần nói” của ba mẹ tôi rồi, vì vốn chả phải những chuyện tốt Vy Anh! Ba mẹ thật lòng xin lỗi con. Chuyện này chỉ có con mới nói giúp được ba mẹ ơi! Lại chuyện gì nữa đây? Lòng tôi bắt đầu nhấp nhỏm lo Chuyện gì vậy ba mẹ? Đừng làm con sợ?- Thật ra, thật ra...chồng sắp cưới của con là người chu cấp cho con ăn học từ năm lớp 11 tới Hả? Là sao, ba mẹ nói vậy là sao?Tôi trợn mắt hỏi, còn ba mẹ tôi thì cúi gằm mặt, rụt rè nói những câu sét Năm con học lớp 11, thật ra mẹ đã muốn cho con nghỉ học đi làm công nhân rồi. Có 1 người đàn ông tự xưng là học trò cũ của mẹ ruột con, đến nhà hỏi thăm tình hình của con ra sao. Lúc đó là người khác cơ, không phải chồng con, mẹ nghĩ chắc là người làm của nó. Ba mày thật thà đi nói người ta là mẹ tính cho mày nghỉ học. Không hiểu sao hôm sau người ta đòi chu cấp cho con ăn học đến tốt nghiệp đại học luôn, còn yêu cầu lo cho con ăn uống đàng hoàng, không cho đi bán hàng hay rửa chén phụ người ta nữa. Hàng tháng, người ta chuyển khoản tiền vào tài khoản. Ba mẹ tham lam không nói chuyện này cho con biết mà lấy tiền đó tiêu sài sắm sửa. Vì đã nhận tiền nên tiếp tục cho con theo học nhưng vẫn bắt con đi làm vì thấy việc học hành của con tốn kém, sợ hụt phần tiền đó dư ra không nhiều. Thấy con sắp tốt nghiệp nên nghe bạn mẹ nhờ mai mối, mẹ mới đưa ảnh con vì nghĩ con ra trường rồi người ta sẽ không chu cấp nữa, sợ gia đình lại thiếu hụt chi tiêu. Nên mẹ mong con lấy chồng giàu cho đời con đỡ khổ, có thể cho chúng ta nhờ cậy sau này. Vy Anh! Mẹ biết là mẹ sai với con nhiều lắm!Rồi bà ôm mặt khóc nức nở làm tôi không hiểu chuyện gì xảy ra. Hai tai tôi lùng bùng, đầu óc trống rỗng đến mông lung. Tôi đờ người không biết phải phản ứng sao, bà lại sụt sùi nói tiếp- Người ta mua cho con cái xe tay ga mới, mẹ lấy đi đưa lại cho con chiếc cup cũ. Điện thoại mẹ đang sài thật ra cũng là người ta gửi cho con. Còn có cái laptop đẹp lắm, mà mẹ lỡ bán mua vàng đeo rồi! Trước đó người ta gặp con lúc đi làm ở quán nước, có gọi điện thoại hỏi dằn mẹ, mẹ kêu tại con chán quá nên làm chơi cho hết ngày. Hôm qua lúc con đi làm, chồng con biết hết chuyện xuống nhà trách mắng ba mẹ. Tao với ba mày sợ muốn xanh mặt, đâu nghĩ người đó là chồng mày đâu. Thôi coi như ba mẹ xin con, tuy mẹ không có công sinh nhưng cũng có công dưỡng. Mong con khéo ăn khéo nói với chồng con 1 tiếng giúp chúng câu nói như những nhát dao cắt vào tim tôi. Tôi rất sốc, muốn đập đầu vào tường cho tỉnh táo. Nhớ lại lời thầy nói là gặp lại tôi lúc tôi học lớp 11, rồi còn ý tứ khác thường của thầy mỗi khi nhắc tới ba mẹ tôi thật ra là có 1 câu chuyện khác đằng sau. Còn 2 người mà tôi gọi là cha là mẹ, nỡ lòng nào lại lợi dụng tôi như vậy. Lúc họ đồng ý cho tôi học đại học nói rằng vì lời hứa với mẹ ruột tôi, tôi mừng muốn cảm động vì nghĩ họ cũng thương và quan tâm mình! Giờ đây biết sự thật, tôi giận đến nỗi cắn môi muốn bật máu, họ tàn nhẫn với tôi đến thế còn mặt dày xin tôi nói giúp sao. Đúng là 1 câu chuyện hài đến đau lòng. Người mình gọi là cha mẹ đi thoả thuận với người ngoài để lấy tiền cho con mình ăn học. Thật là 1 trò đùa!Tôi khóc không nổi, ba mẹ thì cứ năn nỉ xin lỗi nài van tôi. Tôi nuốt cục tức trong lòng mà chỉ muốn đứng dậy, lao nhanh ra ngoài đường vì không muốn ở trong ngôi nhà giả dối này giây phút nào Con trễ giờ làm rồi, con đi đây, chuyện đó để nói lao đi thật nhanh vì không muốn nhìn thấy họ diễn kịch nữa. Bước ra khỏi nhà, nước mắt tôi mới trào ra ngoài, cảm giác tủi thân cô đơn bao bọc khiến vai tôi khẽ run. Tôi cứ lái xe đi theo quán tính với 1 mớ hỗn độn trong đầu. Đến khi hoàn hồn chỉ nghe tiếng hét của mọi người xung quanh ” Ê, ê coi chừng”.Một chiếc ba gác chở hàng mất thắng từ sau lao tới làm tôi trở tay không kịp. Tôi ngã xuống đường 1 cách mạnh bạo, đã thế còn bị lôi đi 1 đoạn, đầu óc tôi quay cuồng mơ hồ không rõ sự việc đang xảy ra. Mọi người xung quanh hô hào vội đỡ tôi dậy mà hỏi han không ngớt. Tôi đau đớn nhưng vẫn ráng trả lời " con không sao, con cám ơn" cho họ yên tâm. Nhưng cổ tay trái tôi đau quá, tôi không thể cử động nó được, hình như bị gãy rồi. Chân trái tôi cũng không thể trụ vững, nguyên mảng cơ thể bên trái bị trầy trụa từ tay xuống chân, hên sao cái mặt tiền tôi còn nguyên. Thấy tôi không thể ngồi dậy, máu me khắp người, 1 bác xe ôm chạy tới đỡ tôi lên xe cùng 1 bà thím tốt bụng nhanh chóng đưa tôi vào bệnh viện gần đó, còn xe tôi được gởi lại 1 nhà tôi may mắn gặp được những người tốt bụng trong lúc hoạn nạn. Đưa tôi tới bệnh viện rồi dìu vào phòng cấp cứu xong xuôi, 2 bác tốt bụng mới ra về. Tôi có gửi tiền bồi dưỡng cho 2 bác nhưng họ nhất quyết không lấy. Các cô y tá vội vàng hỏi han tình hình rồi sơ cứu các vết thương cho tôi. Họ yêu cầu tôi gọi người nhà lên làm thủ tục tôi lại thấy chua xót, tôi thực sự có người nhà không? Lúc này tôi không muốn gọi cho ba mẹ tôi lên chút nào cả. Thấy tôi do dự cô y tá hỏi- Em là sinh viên dưới quê lên thành phố học hả? Không có người nhà sao? Em có bạn bè hay người quen gì không gọi lên giúp em tôi gọi nhờ con Thanh hay Mỹ quá! May ra lúc này mình còn có những người bạn. Tôi dùng tay phải chưa què móc điện thoại trong túi quần, toan mở máy bấm số con Mỹ thì 1 dãy số lạ hoắc không có trong danh bạ gọi tới- A lô, ai vậy ạ!- Vy Anh hả?Giọng nói người nam đầu dây bên kia nghe rất quen tai, nhưng tôi vẫn chưa nhận ra là Dạ đúng rồi ạ! Cho hỏi ai vậy ạ!- Tôi đây! Chồng sắp cưới em ra là thầy Vũ. Nghe giọng thầy tự nhiên tôi thấy mình như bám vào được 1 chiếc phao cứu hộ. Tôi lí nhí trả lời- Có chuyện gì không thầy?- Em đang ở đâu?- Dạ..dạ...Không biết tôi có nên nói với thầy là tôi mới gặp tai nạn xe và đang ở bệnh viện không? Đang phân vân thì thầy gằn giọng khiến tôi phát " Làm gì mà ấp úng dữ vậy? Nói mau, em đang ở đâu?"- "Dạ ở bệnh viện, em mới bị tông xe." Tôi lí nhí trả Trời ơi! Sao giờ mới nói. Bệnh viện nào nói mau, nhanh Dạ, bệnh viện Thủ Đức tắt máy cái "rụp" chỉ quẳng lại tôi 1 câu "chờ tôi lên liền". Chú lái xe ba gác gây tai nạn lúc này đã có mặt, nom chú nghèo khổ ốm yếu nên tôi không đành lòng làm khó dễ gì, tôi kêu chú về đi tôi không sao cả. Chú rối rít cám ơn, vội vàng dúi vào tay tôi ít tiền bồi thường nhưng tôi nhất quyết không nhận, nên chú xin tôi số điện thoại để có thể hỏi thăm tình Vũ như tia chớp, chưa đầy 20 phút đã có mặt ở cửa phòng cấp cứu. Sự xuất hiện như nam thần của thầy làm cả ê kíp y tá nữ trong bệnh viện nháo nhào. Thầy của tôi là ánh mặt trời, đi tới đâu toả sáng chói loá đến đấy. Thấy tôi ngồi trong góc phòng, người trầy trụa từ trên xuống, quần áo 1 bên rách bươm rướm máu, tay thì bị nẹp, chân thì sưng phù tím bầm, trông tôi thảm hại đến đáng sợ. Thầy bước vội vào trong đứng trước mặt tôi, hàng chân mày cau lại, nộ khí bừng bừng- Em bị quái quỷ gì thế này? Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? Chương 6 Lời hứa chắc nịch Hạnh Pinky 25/05/2021 Thầy chở tôi đến toà nhà cao nhất thành phố. Đây là lần đầu tiên tôi tới những nơi xa hoa lộng lẫy thế này nên khá rụt rè và thiếu tự tin. Đã thế, xự xuất hiện của thầy gây chú ý cho biết bao cô gái xung quanh càng làm tôi bối rối hơn nữa. Tôi đi đôi đế bệt nên chỉ đứng tới vai thầy. Cùng với thân ảnh cao lớn vững chãi này, thầy lấp luôn bóng dáng nhỏ bé mảnh mai của tôi, chúng tôi thật sự 1 trời 1 vực. Rõ khổ! Tôi khóc thầm trong lòng, biết tôi đang sợ nên bàn tay đang nắm lấy tay tôi nãy giờ của thầy càng xiết chặt thêm. Từ lúc bước xuống xe, bàn tay thầy chủ động tìm tới bàn tay tôi chắc sợ tôi đi lạc. Nhưng vì quá hoang mang vào lúc này nên tôi không từ chối, bàn tay ấy như điểm tựa để bước đi tôi vững chãi hơn. Mọi người xung quanh không ngừng xì xào nhưng tôi biết họ đang nói về điều gì. Vì tôi và thầy như 2 mảng đối lập, tôi biết rõ điều đó nên gương mặt hơi sượng, lặng lẽ cúi xuống, lẽo đẽo theo bước chân của thầy vào thang máy. Nếu có thể tôi chỉ muốn vác loa nói thật to cho mọi người xung quanh biết rằng đây là thầy của tôi, chúng tôi không yêu nhau như các người nhìn Sao cái mặt lại cúi gằm vậy?Thầy cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi cắt đi những dòng suy nghĩ miên man của tôi lúc này. Tôi chỉ thỏ thẻ trả lời lại- Dạ không có tỏng tôi đang nói dối, thầy khẽ cười rồi vùi thẳng khuôn mặt tôi vào lồng ngực thầy mà bao bọc lấy tôi, mặc mọi người trong thang máy nhìn chúng tôi ra sao. Tôi hốt hoảng lấy 2 tay giữ lấy vòm ngực ấm áp ấy để giữ khoảng cách mà xao xuyến. Mùi nước hoa nam tính này đã trở nên quen thuộc với tôi lúc nào không hay. Ủa? Mà thầy đang ôm tôi mà, sao tôi lại mặc cho thầy muốn làm gì thì làm thế này. Rốt cuộc thầy đối với tôi là như nào? Chúng tôi không phải tình nhân sao có những hành động mờ ám như vật chứ! Vy Anh ơi là Vy Anh! Do mày mê trai nên lú mất rồi! Tôi thầm trách mình trong lòng nhưng bỗng lỗ tai nghe ù ù và đầu óc hơi choáng váng cảm giác giống say xe. Do lên tầng quá cao nên thang máy đi khá lâu khiến những người đi không quen như tôi sẽ cảm thấy thế này. Dẫu vậy tôi vẫn không vứt bỏ hết liêm sỉ quyết không dựa vào ngực thầy."Ting". Thang máy dừng ở tầng 70. Thầy dẫn tôi bước ra và tiến vào 1 quán cà phê mang phong cách Retro nhưng vẫn rất sang trọng, bản nhạc du dương bên tai khiến tâm hồn tôi khá thoải mái. Nhìn vô là nghiễm nhiên biết nơi đây chỉ dành cho giới đại gia nhà giàu. Mọi người xung quanh ai nấy cũng bận đồ lịch lãm và quý phái, hầu như chỉ giao tiếp với nhau bằng tiếng Anh khiến tôi ngỡ mình đang lạc vào nơi nào đó của Châu Âu. Tôi chợt thấy mình quê mùa và lạc quẻ Vũ chọn 1 góc khá yên tĩnh và vắng lặng nhưng vẫn có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố lung linh sắc màu và phồn thịnh bên dưới. Một cô bé bồi bàn mang menu tới và hỏi chúng tôi dùng gì. Tôi choáng váng với giá tiền của các loại thức uống nơi đây vì nó cao gấp mấy lần 1 ngày lương của “Cho em xin chai nước suối.” Giá chai nước suối cũng 1 trăm mấy chứ ít gì nhưng do rẻ nhất nên tôi chọn đại cho xong. Thầy ngẩn ra nhìn tôi rồi hỏi lại- Sao không kêu nước ép hay thứ gì đó khác?- Em thích nước bé bồi bàn gật đầu “dạ” với tôi rồi nhìn sang thầy nhưng thầy chốt đơn lại là 1 ly cà phê đen đá và 1 ly trái cây nhiệt “Ủa thầy? Em kêu nước suối mà.”- Em nghĩ sao lên tới đây rồi tôi cho e uống nước suối. Tôi cũng không đôi co gì nữa nên đành im lặng sợ thầy nói tôi ồn ào. Trên tầng cao nên gió rất mát, có thể nói là lành lạnh. Tóc tôi bay phất phơ khiến tôi khá khó chịu. Biết thế lúc ở nhà tôi túm gọn gàng lên cho xong, nghe lời mẹ kế xoã loà xoà làm chi giờ khổ sở thế này. Tôi bỗng nghe tiếng cười của thầy vang lên, núm đồng tiền lún sâu theo đó. Thầy đưa tay vén tóc tôi qua 1 bên, tôi sợ rụt cổ lại mặt đỏ ửng, cúi xuống tha thiết nói- Thầy! Đừng gần gũi với em thế này được không? Em thấy không quen với lại dù gì chúng ta cũng là thầy Trong trường tôi là thầy em nhưng ra ngoài tôi là 1 người đàn ông sinh lý bình thường. Tôi và em đều là người trưởng thành, người không chồng, người không vợ, ai nói chúng ta không thể có quan hệ nam “Chả lẽ thầy muốn cưới em thật sao? Nhưng thật sự với thầy, mối tình đầu em còn chưa có huống gì giờ kêu em lấy chồng. Em chưa chuẩn bị tâm lý và chưa muốn đâu thầy. ” Tôi rưng rưng nước mắt cố gắng tìm ra lý do để có thể chấm dứt mối quan hệ “Thật sao? Em chưa có mối tình vắt vai nào sao?”. Thầy có vẻ không tin lời tôi nói nên nheo mắt nhìn tôi xác minh “Thật mà thầy, em đi học rồi lo làm kiếm cơm, tâm trí đâu mà yêu đương nên em không có kinh nghiệm gì đâu. Thầy lấy em về vài ba bữa gói hàng trả lại ba mẹ em ngay, em xin thầy suy nghĩ lại đi ạ.”Nghe tôi nói đôi mắt thầy bỗng sáng rực và có ý Tốt”. Thầy trả lời mà tôi mừng rơn, chắc thầy nghĩ thông rồi. Nhưng không, vui mừng được vài giây ngắn ngủi, câu nói tiếp theo của thầy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vy Anh, vậy tôi sẽ là người đàn ông đầu tiên cũng là người cuối cùng của em. Em xong đời với tôi giác cả người như rơi xuống vực thẳm, tôi nuốt nước bọt cái ực. Người đàn ông này rốt cuộc muốn gì ở tôi. Tôi không có bất cứ thứ gì để 1 người đàn ông muốn sở hữu. Sắc đẹp không, học thức không, gia cảnh càng không. Hay là muốn chơi đùa tôi đây? Tôi cúi gằm, nước mắt muốn chực trào, ráng dùng chút mạnh mẽ cuối cùng mà xin xỏ người đàn ông đối diện- Em xin thầy! Nếu thầy muốn đùa bợt với em, xin thầy hãy dừng lại. Em từ nhỏ đã thiếu vắng tình thương của người mẹ. Ba em lại càng không quan tâm em nhiều. Em lớn lên đến nay thật không dễ dàng gì. Gia đình em xem em như 1 món hàng nên họ không quan tâm tới cảm nhận của em. Sức thầy tìm được bao nhiêu cô trẻ đẹp để lấy, đừng lấy con bé quê mùa dính nhiều phèn đất như em mà làm bẩn áo thầy. Em mong thầy suy nghĩ thấu lời, tôi ngước đôi mắt long lanh khẩn thiết cầu xin. Thầy nhìn tôi bằng đôi mắt chất chứa điều gì đó mà tôi không thể nhìn rõ, chắc là xiêu lòng rồi. Thầy đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi, vẻ mặt kiên định nói chắc như đinh đóng cột- Vy Anh, tôi sẽ khiến cho em hạnh phúc. Cả đời này em không cần phải lo lắng gì nữa. Bạn đang đọc truyện trên Lại bắt đầu 1 năm học mới, năm nay là năm 3 đại học rồi nên tâm trạng tôi đây chả còn hồi hộp, bỡ ngỡ như mấy mắm sinh viên mới vô trường đang lóng nga lóng ngóng tìm người quen như thế kia. Thang máy kêu "ting" tới lầu 6, tôi thất thểu tìm phòng học 603 theo chỉ định của học phần ở cổng thông tin trên website của trường. Nay đầu năm nên dân chúng có vẻ hơi vắng, chắc lại còn chưa muốn tạm dừng những cuộc chơi trong hè hay vẫn còn dưới quê lên thành phố không đồng hồ đã 6h50, còn 10 phút thầy cô sẽ vô lớp, tôi ráng lôi ổ bánh mì ra gặm cho đỡ đói. Chưa kịp táp miếng đầu tiên thì bọn lâu la trong lớp bắt đầu xì xào " Giáo viên mới vô khoa mình năm nay đó tụi mày, đúng soái luôn, chị tao khoá trên nói bữa giờ mà tao không tin", " trai đẹp đâu ra vậy tụi bay? Dạy lớp mình môn này hả?" vàn bình luận nhốn nháo vang lên trong phản xạ tôi ngó lên."Trời đất mẹ ơi!" Tôi cảm thán trong lòng mình. Trước mắt tôi, trên bục giảng, cái người tôi sẽ gọi là thầy kia như 1 vầng hào quang chói loá thu hút ánh mắt của toàn bộ nữ sinh trong lớp và cả ngoài lớp. Giáo viên mới tôi đoán tầm gần 30 tuổi là cùng, ấn tượng nhất là đôi mắt chim ưng sâu cùng đôi môi mỏng nhưng kiên nghị khiến thầy khá lạnh lùng và khó gần, chỉ cần mím môi nhẹ má phải thầy có 1 lúm đồng tiền sâu hoắm, nhan sắc cực phẩm này không có chỗ nào chê được. Thầy chắc cao ngót ngét 1 mét 8,thân bận chiếc áo sơmi màu đen tuyền làm nổi bật làn da trắng sáng, chân thì mang đôi Puma trắng thể thao cùng với chiếc quần jean xanh đen không bỏ áo trong thùng, mái tóc hớt undercut vuốt keo gọn gàng, đúng chuẩn soái ca ngôn tình của lũ con gái bọn tôi. Phong cách giản dị nhưng trẻ trung và vô cùng nam tính của thầy khác hẳn với các giáo viên nam lớn tuổi lúc nào cũng đóng thùng quần tây, cùng cặp kính trễ xuống mũi mỗi lần bước vào lớp là tôi chỉ muốn ngáp ngắn Tôi xin giới thiệu, tôi là Khổng Thành Vũ, giáo viên hướng dẫn mới vào khoa mình năm nay. Hôm nay, tôi sẽ phụ trách giảng đề môn Tạo dáng theo chất liệu của các em, sau đó sẽ phân nhóm cho các thầy cô khác để hướng dẫn các em trong môn học này. Các em ổn định vị trí tôi điểm thầy trầm vang rất nam tính và cực bắt micro, điểm danh 1 hồi lớp 50 mạng nhưng chỉ có 30 mạng có mặt. Trong quá trình điểm danh 1 số sinh viên đi trễ cúi đầu lủi lủi bước vào bị thầy đánh dấu lại Còn 10 bạn vắng mặt này tổng kết môn sẽ bị trừ 0,5 điểm. Các em đi trễ tôi vừa đánh dấu trừ mỗi em 0,25 điểm. Các em là sinh viên, mới môn học đầu năm, ngay buổi giảng đề quan trọng để biết môn này nó học về cái gì lại nghỉ học, vậy thì còn tha thiết học làm gì cho phí tiền mẹ cha. Còn các em đi trễ,như vậy có tôn trọng giáo viên của mình không? Cảm giác đi trễ hãnh diện lắm hay sao hay phải luồn luồn cúi cúi như thế, đằng nào cũng phải đến trường tại sao không sắp xếp đến đúng giờ cho rồi? Tính tôi khá khắt khe tôi nói trước như vậy, nhưng tôi nghĩ sẽ tốt cho các em sau này nên mong các em hợp tác. Còn nữa, trong quá trình tôi giảng đề tuyệt đối không sử dụng điện thoại di động nghe gọi gì hết, nên các em chú ý giúp là toang 2 con mắm bạn thân tôi rồi, 1 con thì vắng mặt còn 1 con thì đi trễ. Sau khi thầy lên tiếng, toàn bộ tụi tôi vỡ mộng im re. Hajza...thầy đẹp nhưng khó nuốt. Nhưng cách thầy giảng đề đối với chúng tôi rất hiện đại và mới mẻ. Có những mảng lần đầu chúng tôi được nghe tới nên hầu như cả đám trong lớp chăm chú nghe và ghi chép không bỏ sót từ nào. Tôi chỉ biết công nhận một điều thầy tuy trẻ nhưng kiến thức rất rộng và uyên thâm, đã thế tư duy của thầy rất mới và khác lạ, hèn gì còn trẻ tuổi đã được làm giảng viên đại học giờ giaỉ lao 15 phút ít ỏi, bên tai thì nghe con Thanh Thanh bạn tôi khóc lóc vì bị trừ 0,25 điểm, tôi 1 tay cầm ly sữa đậu nành, còn 1 tay cầm con Iphone bể màn hình chưa có tiền thay lướt Facebook. Toàn bộ newfeed, group lớp, các trang mạng diễn đàn của trường tràn ngập ảnh chụp lén, status về giáo viên mới. Những pha thả thính, thả tim tràn lan và có đứa tìm được cả Facebook của thầy, nhưng thầy chả đăng gì ngoài công việc, bạn bè thầy cũng ít ỏi, đa số ảnh của thầy toàn được người khác tag nhưng rất hiếm. Ngay cả ảnh đại diện cũng chỉ để ảnh thiên nhiên chứ cũng không để ảnh mình mà sao tụi này nó thính ghê không biết. Cái tôi giật mình nhất mà chắc không chỉ riêng tôi đâu là năm sinh của thầy, thầy đã 36 tuổi rồi ư? Oh man! Có bao giờ thầy cập nhật thông tin cá nhân sai không? Hoặc ăn thịt Đường Tăng hay sao mà trẻ dai thế này?Kết thúc buổi giảng đề, tôi bị phân vào nhóm thầy sẽ hướng dẫn. Không biết nên vui hay buồn nhưng vì giáo viên mới khó tánh quá nên cũng hơi run run. Môn này tôi học vào sáng thứ 2 và thứ 6, nên thứ 6 này sẽ phải chuẩn bị đề tài để báo cáo. Bóng thầy đeo bao lô đi rồi cả đám trong lớp mới bắt đầu nhao nhao lên bàn tán sôi nổi về giáo viên Mày sướng ha Vy Anh, được soái thầy hướng dẫn, tao lại vô nhóm cô Hương nữa rồi!- Sướng là được ngắm trai đẹp thôi chứ mày không thấy khó tánh lắm hả? - tôi bĩu môi trả lời con Thanh Thanh rồi thu dọn đồ đạc cùng nó xuống lầu tìm thằng Khoa- thằng bạn cùng lò luyện thi vẽ hồi xưa nhưng học khác ngành để tụ tập nghỉ ngơi chờ học môn khác vào buổi dù đi học trở lại nhưng tôi vẫn phải sắp xếp thời gian làm việc thêm ngoài giờ, để có thể kiếm tiền trang trải như mua dụng cụ học tập và tiêu vặt. Mẹ ruột tôi mất từ khi tôi lên 5 vì ung thư phổi, mãn tang 3 năm ba tôi đi bước nữa nên tôi có thêm mẹ kế và 1 cậu em trai cùng cha khác mẹ năm nay học lớp 7. Vì hứa với mẹ sẽ ráng lo cho tôi học hành đến nơi đến chốn, nên khi đậu đại học, mặc dù mẹ kế không thích tôi học cao cho lắm vì bà nghĩ con gái lớn rồi mốt cũng lấy chồng, rồi lại ở nhà chăm con nên học thêm phí thời gian và công sức, cố gắng học đến lớp 12 là được rồi. Dẫu vậy, ba vẫn ráng lo cho tôi nhưng chỉ cho tiền học phí, còn những thứ còn lại tôi phải tự lo tất. Không sao, đối với tôi vậy cũng quá tốt rồi, dù gì tôi cũng lớn đầu, không phải cái gì cũng ngửa tay xin tiền gia đình như những đứa con nít, nên tự lập tài chính bản thân vẫn tốt hè tôi làm full các ngày nhưng vô năm học rồi, tôi làm thêm ở quán The J Coffee - 1 chuỗi quán cà phê khá sang chảnh có chi nhánh gần nhà những buổi tối trong tuần, 2 ngày cuối tuần tôi dạy vẽ thêm cho các bé thiếu nhi ở 1 trung tâm trong quận Phú Nhuận. Với con cup 50 ba tôi để lại, tôi lái nó khắp nơi từ nhà tôi dưới quận Thủ Đức, đến trường trên quận 3 rồi đi làm thêm nên lúc nào 9 hay 10 giờ đêm tôi mới về đến nhà. Vào phòng ngủ là tôi lao đầu vào học và nghiên cứu tư liệu đến khuya mới vào giấc ngủ, thế là hết ngày. Lại bắt đầu 1 năm học mới, năm nay là năm 3 đại học rồi nên tâm trạng tôi đây chả còn hồi hộp, bỡ ngỡ như mấy mắm sinh viên mới vô trường đang lóng nga lóng ngóng tìm người quen như thế kia. Thang máy kêu "ting" tới lầu 6, tôi thất thểu tìm phòng học 603 theo chỉ định của học phần ở cổng thông tin trên website của trường. Nay đầu năm nên dân chúng có vẻ hơi vắng, chắc lại còn chưa muốn tạm dừng những cuộc chơi trong hè hay vẫn còn dưới quê lên thành phố không đồng hồ đã 6h50, còn 10 phút thầy cô sẽ vô lớp, tôi ráng lôi ổ bánh mì ra gặm cho đỡ đói. Chưa kịp táp miếng đầu tiên thì bọn lâu la trong lớp bắt đầu xì xào " Giáo viên mới vô khoa mình năm nay đó tụi mày, đúng soái luôn, chị tao khoá trên nói bữa giờ mà tao không tin" , " trai đẹp đâu ra vậy tụi bay? Dạy lớp mình môn này hả?" vàn bình luận nhốn nháo vang lên trong phản xạ tôi ngó lên."Trời đất mẹ ơi!" Tôi cảm thán trong lòng mình. Trước mắt tôi, trên bục giảng, cái người tôi sẽ gọi là thầy kia như 1 vầng hào quang chói loá thu hút ánh mắt của toàn bộ nữ sinh trong lớp và cả ngoài lớp. Giáo viên mới tôi đoán tầm gần 30 tuổi là cùng, ấn tượng nhất là đôi mắt chim ưng sâu cùng đôi môi mỏng nhưng kiên nghị khiến thầy khá lạnh lùng và khó gần, chỉ cần mím môi nhẹ má phải thầy có 1 lúm đồng tiền sâu hoắm, nhan sắc cực phẩm này không có chỗ nào chê được. Thầy chắc cao ngót ngét 1 mét 8,thân bận chiếc áo sơmi màu đen tuyền làm nổi bật làn da trắng sáng, chân thì mang đôi Puma trắng thể thao cùng với chiếc quần jean xanh đen không bỏ áo trong thùng, mái tóc hớt undercut vuốt keo gọn gàng, đúng chuẩn soái ca ngôn tình của lũ con gái bọn tôi. Phong cách giản dị nhưng trẻ trung và vô cùng nam tính của thầy khác hẳn với các giáo viên nam lớn tuổi lúc nào cũng đóng thùng quần tây, cùng cặp kính trễ xuống mũi mỗi lần bước vào lớp là tôi chỉ muốn ngáp ngắn Tôi xin giới thiệu, tôi là Khổng Thành Vũ, giáo viên hướng dẫn mới vào khoa mình năm nay. Hôm nay, tôi sẽ phụ trách giảng đề môn Tạo dáng theo chất liệu của các em, sau đó sẽ phân nhóm cho các thầy cô khác để hướng dẫn các em trong môn học này. Các em ổn định vị trí tôi điểm thầy trầm vang rất nam tính và cực bắt micro, điểm danh 1 hồi lớp 50 mạng nhưng chỉ có 30 mạng có mặt. Trong quá trình điểm danh 1 số sinh viên đi trễ cúi đầu lủi lủi bước vào bị thầy đánh dấu lại Còn 10 bạn vắng mặt này tổng kết môn sẽ bị trừ 0,5 điểm. Các em đi trễ tôi vừa đánh dấu trừ mỗi em 0,25 điểm. Các em là sinh viên, mới môn học đầu năm, ngay buổi giảng đề quan trọng để biết môn này nó học về cái gì lại nghỉ học, vậy thì còn tha thiết học làm gì cho phí tiền mẹ cha. Còn các em đi trễ,như vậy có tôn trọng giáo viên của mình không? Cảm giác đi trễ hãnh diện lắm hay sao hay phải luồn luồn cúi cúi như thế, đằng nào cũng phải đến trường tại sao không sắp xếp đến đúng giờ cho rồi ? Tính tôi khá khắt khe tôi nói trước như vậy, nhưng tôi nghĩ sẽ tốt cho các em sau này nên mong các em hợp tác. Còn nữa, trong quá trình tôi giảng đề tuyệt đối không sử dụng điện thoại di động nghe gọi gì hết, nên các em chú ý giúp là toang 2 con mắm bạn thân tôi rồi, 1 con thì vắng mặt còn 1 con thì đi trễ. Sau khi thầy lên tiếng, toàn bộ tụi tôi vỡ mộng im re. Hajza...thầy đẹp nhưng khó nuốt. Nhưng cách thầy giảng đề đối với chúng tôi rất hiện đại và mới mẻ. Có những mảng lần đầu chúng tôi được nghe tới nên hầu như cả đám trong lớp chăm chú nghe và ghi chép không bỏ sót từ nào. Tôi chỉ biết công nhận một điều thầy tuy trẻ nhưng kiến thức rất rộng và uyên thâm, đã thế tư duy của thầy rất mới và khác lạ, hèn gì còn trẻ tuổi đã được làm giảng viên đại học giờ giaỉ lao 15 phút ít ỏi, bên tai thì nghe con Thanh Thanh bạn tôi khóc lóc vì bị trừ 0,25 điểm, tôi 1 tay cầm ly sữa đậu nành, còn 1 tay cầm con Iphone bể màn hình chưa có tiền thay lướt Facebook. Toàn bộ newfeed, group lớp, các trang mạng diễn đàn của trường tràn ngập ảnh chụp lén, status về giáo viên mới. Những pha thả thính, thả tim tràn lan và có đứa tìm được cả Facebook của thầy, nhưng thầy chả đăng gì ngoài công việc, bạn bè thầy cũng ít ỏi, đa số ảnh của thầy toàn được người khác tag nhưng rất hiếm. Ngay cả ảnh đại diện cũng chỉ để ảnh thiên nhiên chứ cũng không để ảnh mình mà sao tụi này nó thính ghê không biết. Cái tôi giật mình nhất mà chắc không chỉ riêng tôi đâu là năm sinh của thầy, thầy đã 36 tuổi rồi ư ? Oh man! Có bao giờ thầy cập nhật thông tin cá nhân sai không? Hoặc ăn thịt Đường Tăng hay sao mà trẻ dai thế này ?Kết thúc buổi giảng đề, tôi bị phân vào nhóm thầy sẽ hướng dẫn. Không biết nên vui hay buồn nhưng vì giáo viên mới khó tánh quá nên cũng hơi run run. Môn này tôi học vào sáng thứ 2 và thứ 6, nên thứ 6 này sẽ phải chuẩn bị đề tài để báo cáo. Bóng thầy đeo bao lô đi rồi cả đám trong lớp mới bắt đầu nhao nhao lên bàn tán sôi nổi về giáo viên Mày sướng ha Vy Anh, được soái thầy hướng dẫn, tao lại vô nhóm cô Hương nữa rồi !- Sướng là được ngắm trai đẹp thôi chứ mày không thấy khó tánh lắm hả ? - tôi bĩu môi trả lời con Thanh Thanh rồi thu dọn đồ đạc cùng nó xuống lầu tìm thằng Khoa- thằng bạn cùng lò luyện thi vẽ hồi xưa nhưng học khác ngành để tụ tập nghỉ ngơi chờ học môn khác vào buổi dù đi học trở lại nhưng tôi vẫn phải sắp xếp thời gian làm việc thêm ngoài giờ, để có thể kiếm tiền trang trải như mua dụng cụ học tập và tiêu vặt. Mẹ ruột tôi mất từ khi tôi lên 5 vì ung thư phổi, mãn tang 3 năm ba tôi đi bước nữa nên tôi có thêm mẹ kế và 1 cậu em trai cùng cha khác mẹ năm nay học lớp 7. Vì hứa với mẹ sẽ ráng lo cho tôi học hành đến nơi đến chốn, nên khi đậu đại học, mặc dù mẹ kế không thích tôi học cao cho lắm vì bà nghĩ con gái lớn rồi mốt cũng lấy chồng, rồi lại ở nhà chăm con nên học thêm phí thời gian và công sức, cố gắng học đến lớp 12 là được rồi. Dẫu vậy, ba vẫn ráng lo cho tôi nhưng chỉ cho tiền học phí, còn những thứ còn lại tôi phải tự lo tất. Không sao, đối với tôi vậy cũng quá tốt rồi, dù gì tôi cũng lớn đầu, không phải cái gì cũng ngửa tay xin tiền gia đình như những đứa con nít, nên tự lập tài chính bản thân vẫn tốt hè tôi làm full các ngày nhưng vô năm học rồi, tôi làm thêm ở quán The J Coffee - 1 chuỗi quán cà phê khá sang chảnh có chi nhánh gần nhà những buổi tối trong tuần, 2 ngày cuối tuần tôi dạy vẽ thêm cho các bé thiếu nhi ở 1 trung tâm trong quận Phú Nhuận. Với con cup 50 ba tôi để lại, tôi lái nó khắp nơi từ nhà tôi dưới quận Thủ Đức, đến trường trên quận 3 rồi đi làm thêm nên lúc nào 9 hay 10 giờ đêm tôi mới về đến nhà. Vào phòng ngủ là tôi lao đầu vào học và nghiên cứu tư liệu đến khuya mới vào giấc ngủ, thế là hết ngày.

nên gọi anh là thầy hay chồng