Anh chị em thân mến, thật tốt khi hôm nay chúng ta cùng nhau suy gẫm khởi đi từ hình ảnh ngọn lửa, với hai hình thức của nó; và trong ánh sáng này, cầu nguyện cho các Hồng y, các tân Hồng y, một cách cụ thể cho anh em, những người trong chính buổi cử hành này nhận lấy Có một thực tế là, việc kiếm tiền nói thì dễ, nhưng làm mới khó. Không ít người dù bỏ cả đời ra chăm chỉ làm lụng, cống hiến hết mình cho công việc vẫn không thể trở nên giàu có. Trong khi đó, nhiều người giàu dù làm gì thì vẫn có thể khiến tiền đẻ ra tiền Truyện kể cho bé 3-4 tuổi: Cậu cừu đen bán lông Ngày xửa ngày xưa, một chú cừu đen sống trong một ngôi nhà nhỏ ấm áp của mình. Vào mùa xuân, cậu ta lại tự cạo sạch lông của mình và đem ra chợ bán cho những người muốn may quần áo ấm. Dần dần bạn cừu đen lại nhận thấy rằng dường như không còn ai yêu thích lông cừu đen nữa. Giờ đây tâm trí của Miko đã chia thành hai phe, một bên cho rằng cô tốt nhất nên ở nhà, và bên còn lại thì bảo cô nên thử xem sao, biết đâu cô có thể được làm việc với Tenzou thì sao. "Vớ vẩn! Chương 1074. Cả người anh run rẩi Vân Giai Kỳ nhào đến bên anh: "Tuấn Phong, anh làm sao thế. Anh muốn đẩy cô, nhưng chút sức mạnh để đẩy cô ra anh cũng không có. Vân Giai Kỳ kéo anh lên, nhưng toàn thân Bạc Tuấn Phong nặng tíu, hai má cô đủ bừng, quỳ xuống bên cạnh anh cash. Reads 2,439Votes 508Parts 68Complete, First published Jan 06, 2022Table of contentsThu, Feb 3, 2022Thu, Feb 3, 2022Thu, Feb 3, 2022Thu, Feb 3, 2022Thu, Feb 3, 2022Fri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Là cậu thay đổi cuộc đời tôiFri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Người của tôi, không cần cậu loFri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Fri, Feb 4, 2022Sun, Feb 6, 2022Sun, Feb 6, 2022Sun, Feb 6, 2022Sun, Feb 6, 2022Sun, Feb 6, 2022Mon, Feb 7, 2022Mon, Feb 7, 2022Mon, Feb 7, 2022Mon, Feb 7, 2022Mon, Feb 7, 2022Tue, Feb 8, 2022Tue, Feb 8, 2022Tue, Feb 8, 2022Quá khứ, hiện tại và tương lai Tue, Feb 8, 2022Tue, Feb 8, 2022Sun, Feb 13, 2022Sun, Feb 13, 2022Sun, Feb 13, 2022Sun, Feb 13, 2022Sun, Feb 13, 2022Thu, Feb 17, 2022Thu, Feb 17, 2022Thu, Feb 17, 2022Thu, Feb 17, 2022Thu, Feb 17, 2022Fri, Feb 18, 2022Fri, Feb 18, 2022Fri, Feb 18, 2022Fri, Feb 18, 2022Fri, Feb 18, 2022Sat, Feb 19, 2022Sat, Feb 19, 2022Sat, Feb 19, 2022Sat, Feb 19, 2022Sat, Feb 19, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Một lấy anh, hai làm vợ anh, em chọn cái nào?Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Sun, Feb 20, 2022Tue, Feb 22, 2022Ông trời thích trêu ngươi Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Kim Taehyung nước mắt cuối cùng cũng biết rơi vì Nayeon Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tue, Feb 22, 2022Tác giả Luu _Shi_ Shi Nguồn Sưu tầm Thể loại Truyện teen71taenayeon Mà thôi, nghĩ lắm chi cho mệt, An quẳng đống đồ sang một bên, vô tư đi vào phòng tắm. Hưởng thụ làn nước ấm nóng, tâm trạng thoải mái vô cùng, đầu óc An lâng lâng, không biết thế nào lại tưởng tượng cảnh Phong Mạc Tử cầu hôn mình. Lại suy đoán tối nay đặc biệt như vậy có khi nào cô được cậu cầu hôn ở một nhà hàng sang trọng không? Nghĩ tới đó mặt cô đã nóng bừng lên không dám tưởng tượng tiếp, rõ vớ vẩn, làm gì có chuyện hoang đường, con người Mạc Tử không bao giờ biết lãng mạn là gì suy đi tính lại vẫn thấy có điều rất lạ, ví dụ như mấy ngày nay cậu có rất nhiều cuộc gọi, thông thường nghe điện thoại đối tác cậu để cô nghe cùng, vậy mà dạo này lẻn ra ngoài nghe một mình. Còn nữa, lúc coi phim, có mấy cảnh chiếu nam chính cầu hôn nữ chính ngoài biển, cô nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, còn cậu thì phán câu xanh hơn củ tầm thường. Không bằng một góc của...à mà -Không có gì, coi tiếp là hôm trước của hôm trước, An thấy cậu chăm chút thiết kế cái gì đó tỉ mỉ lắm, cô đứng bên cạnh còn chả hay biết. Lúc đặt đĩa táo cậu mới giật mình nhìn lên, xong có chút hốt hoảng len lỏi trong ánh mắt, vội vàng gấp bản vẽ lại, rồi hỏi cô-Em nhìn thấy?-Chưa có nhìn, mà anh làm gì giấu em vậy?-Không có gì, lên phòng khách chơi đi, lát anh nhìn thấy là nói dối, nhưng nhìn thấy mà không hiểu là nói thật, cô chỉ kịp thấy cái hình tròn rồi một đống họa tiết gì đó kì cục, cũng không để ý lắm. Nước nóng trong bồn đã chuyển ấm hơn nhiều, mặt An đầy nét nghi hoặc, giờ nghĩ kĩ, bộ trang sức thông thường rất hay có nhẫn, nhưng bộ này lại không có, vậy chẳng phải nhẫn dùng cho lúc đặc biệt sao?Tự dưng nhiệt độ trong người thay đổi, tăng vụt, hai má trắng nõn bỗng dưng hồng hồng, trong lòng thấp thỏm, hồi hộp kì lạ. Rồi An lại tự nhủ, chỉ là suy đoán mà thôi, lỡ sai thì ăn cả thúng dưa bở chứ chả chơi. Nhưng ở sâu nơi tâm hồn, dấy lên những tia hy vọng nhỏ nhoi đầy mãnh chuẩn bị xong, đúng giờ, cô bước khỏi chung cư, phía xa xa, gần cái cột đèn bên cạnh cái thùng rác trước cô lao công lớn tuổi là hai đứa rỗi hơi thẹn thùng tập nắm tay nhau, mấy đứa còn non và thơ lắm. Đối diện mới là xe của Mạc Tử, cậu đứng dựa cửa kính, đăm chiêu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vóc người cao lớn, đẹp trai hào quang cứ phải nói là tỏa ra mỗi ngày một lớn, thu hút xung quanh, chẳng khác diễn viên điện ảnh là mặc váy ôm sát với đi giày cao gót, có phần không quen, bước đi hơi xiêu vẹo, còn chưa tới nơi đã vấp phải đá bên đường, theo quán tính ngã sấp mặt, hên sao cậu nhanh tay đỡ lấy chứ không thì khổ rồi. -A! Đi cái này khó ngẩng mặt than thở, vậy mà người kia chẳng phản ứng, bần thần nhìn cô chứ, làm cô mặt đỏ hơn gấc. Cậu khẽ ho nhẹ, dùng lực chút đã nhấc bổng cô lên, sau đó tống vào xe. Ở trên xe, cậu thắt dây cho cô, chuẩn bị quay đầu xe mà chưa kịp thì An kéo tay áo, ngại ngùng hỏi nhỏ-Em...em trang điểm lên...không tệ thừa, vợ cậu không đẹp thì ai cũng đừng hòng đẹp. Vóc dáng cô trông nhỏ con thế chứ chỗ nào cần đủ thì vẫn đủ, mặc thường đã xinh rồi diện lên thì khỏi nói, cần bao nhiều dịu dàng thanh toát, động lòng người thì có bấy nhiêu. Như lúc này đây, nhìn gò má ửng đỏ, đôi môi mềm mại quyến rũ Mạc Tử chỉ muốn lập tức đè cô ra. Nhưng phải nhịn, vì tối nay rất quan trọng, không thể phá bỏ kế hoạch ghé sát tai cô, ngậm vành tai, nhá nhẹ, chậm rãi thả ra nói-Về sau, chỉ được trang điểm cho mình anh thấy. Em đẹp thế này, sợ người khác sẽ phải lòng, mất công anh diệt thêm một kẻ địch, dù anh biết mình sẽ bĩu môi, gớm giấc, được cái kiêu ngạo là giỏi, nhưng mà không sao, trong lời nói đa phần là khen cô còn gì, sướng hết cả lỗ tai. An chẳng biết được đưa đi đâu, đang chạy giữa đường thì điện thoại cậu đổ chuông, là người của công ty xảy ra sự cố về bản hợp đồng kí lần trước, cần Mạc Tử giải quyết gấp. Chân mày cậu khẽ nhăn lại, xong cậu nghĩ gì đó mà đổi hướng về công dừng bên đường, phía đối diện là tòa công ty lớn quen thuộc, cậu xoa đầu, nhìn cô với ánh mắt cưng chiều nói-Ngồi đây chờ anh, đợi xong việc, anh muốn cho em xem thứ đói thì gọi điện cho thư kí Kim, bảo anh ta mua đồ ăn cứ như bà già, dặn cô hết cái này cái kia, coi như cô con nít ấy. Mãi sau mới chịu đi, An nhìn cậu, không hiểu sao, lòng cô, ngay lúc này dâng lên một dự cảm bất an lớn. Cái cảm giác khiến cô không khỏi rùng mình, lắc đầu mạnh, cô đang bị sao vậy, không đâu nghĩ đến chuyện xui xẻo. Cổ họng An khô khốc, muốn uống một ngụm nước để giải tỏa căng thẳng. Mà tìm mãi, lục lục lọi lọi chẳng thấy chai nước nào, buồn đời chết được. Còn đúng cái cốp sau tay lái là chưa tìm, An lấy chục khóa kế bên mở ra, nhìn vào, vẫn chẳng có chai nước nào ngoại trừ cái hộp nhỏ nằm ở sâu bên trong đáng nghi cái cốp, lại chỉ có duy nhất một cái hộp be bé màu lục. An tò mò, lấy ra, cái hộp vừa lòng bàn tay, bên ngoài thiết kế khá đẹp mắt, chả khác gì hộp nhẫn. Ừ, thì đúng rồi, nó là hộp nhẫn mà, An mở hộp, thấy vật tròn tròn lấp lánh kia, hai mắt sáng rỡ. Thực sự là Phong Mạc Tử muốn cầu hôn, suy đoán của cô không có sai khỏi cần uống nước, mặt cô vẫn phởn như thường, ai biết mình được cầu hôn mà chả vui, vui quá là vui đi ấy chứ, cái cảm giác lúc nãy tan biến thành khói rồi, giờ chỉ thấy hạnh phúc ngập tràn thôi. Lấy chiếc nhẫn ra, cô quan sát, thiết kế thật sự rất tinh xảo, không quá cầu kì rắc rối, từng viên đá xanh lấp lánh như pha lê rung động lòng người được xếp gọn gàng. Đúng là dùng từ thế nào cũng không thể diễn tả nổi, nhìn kĩ mới thấy, bên trong, hai chữ "AA" được khắc tinh tế, đường nét rõ ràng."AA" là An An phải không?Cái này chỉ mình Mạc Tử mới gọi cô, vậy lúc cậu vẽ cái gì đó mấy ngày trước, hiển nhiên là thiết kế nhẫn dành tặng mà, xúc động suýt rớt nước mắt luôn, Mạc Tử, anh rốt cuộc yêu em từ lúc nào? Gặp được anh, em cảm thấy bản thân thật may cho chiếc nhẫn vào hộp, nhẹ đặt vào trong cốp, khóa lại, coi như mình chưa từng nhìn thấy gì cả. Tỏ ra thờ ơ, thản nhiên, nhưng thực chất, trong lòng mở cờ múa máy tùm lum các kiểu rồi, chỉ thiếu điều cười thành tiếng khoảng một tiếng thì thư kí Kim từ công ty xuống, gõ cừa xe gọi cô ra. -Cô...có đói không? Có muốn...ăn gì không?Nhìn anh ta nói không ra hơi nói cô thấy tội tội. Phải đi từ lầu mười hai xuống tận đây không mệt mới lạ. Chắc bị Mạc Tử sai vặt rồi, cô mỉm cười trả lời-À Không cần đâu, anh ấy bao giờ xong việc?-Xong rồi. Giám đốc nói tôi mua chút đồ ăn rồi đưa cô lên sân thượng trên công ty, giám đốc sẽ đến nhìn trời, thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt một cái, hoàng hôn đã xuống tận chân núi, rồi dần lủi mất, trả lại khoảng trời đen cho buổi tối. Cứ nghĩ đến mình sắp được cầu hôn, tim bỗng dưng thổn thức, đập nhanh hơn bình thường, cả người hồi hộp đến toát mồ hôi tay. An nhìn trong gương, muốn trang điểm lại, dù sao ngày trọng đại, cũng nên xinh một chút, lúc nãy ngủ gật, chắc lớp trang điểm mất hết rồi. Thư kí Kim ở ngoài kính cẩn đợi, An nhìn mình, thấy ổn rồi liền bước ra ngoài, trên mặt tươi rói nói-Đi cần dạ đâu, anh lớn tuổi hơn tôi người ta dạ, cô thấy mình cứ như già đi vài ba tuổi công ty, trong đó không có lấy một bóng người. Rõ ràng ban nãy mới tới, người ra người vô đông như kiến, sao giờ biến mất hết vậy, hay trong lúc ngủ gật, mọi người về cả trên sân thượng, đôi mắt An linh hoạt, nhìn bầu trời còn vướng vài tia hoàng hôn đỏ, bất giác đưa tay lên cao, nắm lại, muốn ôm trọn cả khoảng lăm phút sau,Từng tia hoàng hôn đó vụt tắt theo thời gian, trời dần tối hơn, Mạc Tử vẫn còn đang bận sao?An cười, chắc là đang chuẩn bị cái gì đó bất ngờ rồi. Cô bước đến bên chiếc ghế, ngồi xuống, chờ tiếng sau,-Anh ấy có nói bao giờ thì tới không?-Không có, giám đốc chỉ dặn tôi đưa cô lên đây chờ ngài chờ thôi, dù sao cũng chỉ mới bảy giờ, chắc cậu có việc đột xuất cần giải quyết, chút xíu là sẽ tiếng qua, rồi hai tiếng trôi qua, vẫn là không thấy bóng dáng người nào cả. Trời đã tối lắm rồi, ở trên cao, gió thổi mạnh làm rét buốt bờ vai cô, đôi môi vì lạnh mà trở nên khô ráp. Thư kí Kim mấy lần gọi điện cho giám đốc, nhưng đổi lại là tiếng tút dài thê lương, An gọi cũng tương tự như vậy, không có ai bắt kí Kim thấy cô nhỏ bé không chịu được sương đêm liền đề nghị cô đi về, có lẽ giám đốc không tới đâu. Mà An bướng, sợ về rồi, Mạc Tử đến đây, không có người lại giận, không chịu cầu hôn cô nữa. Nên cô ráng chờ, đợi cậu xong việc chắc chắn sẽ tới đây thôi, cô bảo với thư kí Kim, nếu anh có việc thì về trước đi, một mình tôi ở đây được thì dễ lắm, anh mà về trước thì không khéo ngày mai mất việc như chơi ấy chứ chả đùa. Thư kí Kim nhìn An, đôi mắt cô lặng lẽ như nước mùa thu vậy, yên tĩnh ngồi xem thành phố bên dưới, thành phố về đêm, thực sự rất đẹp, đủ màu sắc, nhưng sự lãnh lẽo trong đêm khiến người ta hoảng giờ rưỡi, cái giờ người khác đã chìm vào giấc ngủ, giờ mọi hoạt động đều dừng lại để về bên gia đình sưởi ấm, giờ yêu đương của từng cắp trai gái. Còn cô giờ ấy, kiên trì đợi một người. Đợi mãi, đợi hoài, đợi đến hơi sương làm mặt cô lạnh buốt, vẫn chỉ có một khoảng trời đầy mây đen, gió thổi mạnh, mưa kéo đến, từng hạt, từng hạt rơi xuống, rơi vào gò má cô, chỉ biết dùng hai từ miêu tả, tê kí Kim thấy mưa ngày một lớn, thời gian thì đã muộn quá rồi, liền nhanh chóng kéo An đi trước cổng lớn của công ty, thư kí Kim xin phép về trước, còn có vợ con ở nhà, không thể đưa An về, mong cô thông cảm. An cười trêu, mưa lớn rồi, mau về đi kẻo vợ đợi. Thư kí Kim áy náy, sau đó vội vã đi trước. Bác bảo vệ nhìn An bơ vơ một mình, thấy tội nghiệp liền cho cô mượn cái dù. An nhận cảm ơn bác rồi bật dù bỏ đêm, dòng người chẳng còn tấp nập như lúc chiều, chỉ còn lẻ tẻ vài ba chiếc xe hơi phóng nhanh trong cơn mưa nặng hạt. Phía ven đường, có một bóng dáng nhỏ nhắn đi trong đêm, mỏng manh đến nỗi, chỉ cần một làn gió mạnh liền thổi bay mất, thuộc dạng người khác nhìn vào chỉ muốn bảo vệ. Không ai biết cũng chẳng ai quan tâm tâm trạng của cô hiện giờ, cô đóng kịch rất giỏi, trước mặt thư kí Kim, cô tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trong lòng, đau tới cỡ sao cho cô hy vọng rồi dập tắt một cách tàn nhẫn? Thất hẹn, cô không giận, nhưng ít nhất cũng nên nghe điện thoại của sau, có một chiếc xe quan sát theo dõi cô từ lúc rời khỏi công ty tới giờ. An còn đang thẫn thờ, không để ý mấy đến xung quanh, liền bị người đằng sau chụp thuốc mê, cả người dần mất đi ý thức, chiếc xe đó, bắt được người, nhanh chóng lăn bánh rời một biệt thự lớn,An nằm trên một chiếc giường lớn, mơ màng tỉnh lại, cô thấy hơi chóng mặt, ngồi dậy cố nhìn xung quanh xem đây là đâu. Nhưng nhìn rõ rồi, nơi này, căn phòng này, rốt cuộc là cô đang ở đây đang gắng suy nghĩ liền nghe tiếng mở cửa phòng, An vội vàng nằm xuống, nhắm chặt hai mắt, coi như mình chưa hề tỉnh bước chân đều đều, mỗi ngày một rõ, lúc sau, An cảm nhận được người đó đang ngồi ngay cạnh lên đi, tôi biết cô dậy thấy giọng quen quen, mở mắt ra, cái người đó, cô không ngờ đến, lại là ngồi bắt chân chéo, bộ dáng ung dung thoải mái nhìn An nói-Có cái này rất hay, tôi muốn cho cô đó trả lời tôi, sao lại chụp thuốc mê đưa tôi về đây đã?Từ cái lúc nhìn thấy Joy, cô cứ có dự cảm không lành, Joy sao lại phải cần đến mấy tên kia để bắt cô về, anh ta mời thì cô vẫn tới như một vị khách muốn cho cô xem một thứ về Phong Mạc Mạc Tử? Lại cái gì liên quan đến cậu chứ?-Hoài An, cô có biết, hiện giờ Mạc Tử đang ở đâu không?Đương nhiên là không rồi, thấy cô đi bộ một mình dưới mưa mà không hiểu à. An im lặng, không lên tiếng, coi như thừa nhận mình không mỉm cười, đi đến bên tủ, cầm lên bộ điều khiển, nhấn nhấn vài cái trước màn hình lớn đối diện hai người. Một lát liền hiện lên một đoạn video, trong đó, có hai nhân vật hăng say quấn quít lẫn nhau, tiếng thở dốc đều đều khiến người ta nghe mà đỏ mặt. Màn hình lớn, video tốt, quay đủ góc cạnh bốn phía, rõ ràng chi tiết đến từng xăng ti mét. Nữ chính là ai, cô không biết. Nhưng nam chính, là cái người để cô một mình ngồi trong cơn rét đợi chờ, để cô một mình lặng lẽ đi trên còn đường tối với nước mưa lạnh đâu đó, trái tim ai như vỡ vụn. Thông tin truyệnMột Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em ChọnTác giảLuu_shi_shiThể loạiTruyện TeenNguồn tháiFullĐánh giá từ 262 lượtMột câu chuyện HE, lãng mạn, kịch lớp trưởng khi trước kia lại trở thành tổng giám đốc của công ty cô. Cô nếu như không ngoan dễ dàng mất việc như thêm » Ngày hôm sau đi làm, nhìn mặt tôi như con gấu trúc, ai cũng nói thế. Tôi cũng tự hiểu, chẳng là đêm qua mất ngủ vì không biết phải xưng hô thế nào cho hợp với Tổng giám đốc. Ngồi trên bàn làm việc tôi thiếp đi lúc nào không hay. không biết là mơ hay thực, tôi cảm thấy có một bàn tay ấm nóng vuốt má tôi rồi dùng thứ gì đó đắp lên người tôi. Mỉm cười tươi tôi tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Một lúc sau, -E hèm, ngủ ngon quá ha! Thấy có tiếng nói tôi giật mình tỉnh giấc -Chị Hà! em ngủ bao lâu rồi -Nhận ra người trước mặt, tôi hỏi. - Người ta sắp đi ăn cơm trưa rồi! - Hà -Á! Đùa à? Em còn chưa hoàn thành xong bản báo cáo -Đi ăn đã rồi làm- Hà -Không được, chị xuống ăn trước đi, tí em xuống sau - tôi biết chị Hà quan tâm tôi nhưng nghĩ tới xấp tài liệu trước mặt, không hoàn thành thì chỉ có mà mất việc. -Ừ, làm việc vừa không thôi kiệt sức đấy- nói rồi chị Hà đi ra ngoài Người vừa đi xong, tôi nằm nhoài ra bàn vẻ mệt nhọc thầm nghĩ Làm sao bây giờ? Muốn gặp mặt tổng giám đốc 'cao cao tại thượng' đó còn thấy khó khăn huống chi bảo người ta đi họp cái lớp nhà quê đó! Không muốn làm mất thời gian thêm nữa, tôi ngồi bật dậy bắt tay vào công việc mà không ăn cơm trưa. - Chiều dần tà, nhìn ra ngoài cửa sổ Tôi ngáp một cái biểu hiện cho công việc của mình đã hoàn thành Chị Hà và những người khác đã xong việc và ra về, chỉ còn mình tôi là cố gắng làm cho xong. Thấy cũng đã muộn, tôi sắp xếp hồ sơ cho gọn gàng rồi cũng ra về. Nhìn đồng hồ đeo tay đã điểm hơn năm rưỡi chiều, tôi bước đến trước thang máy, bấm nút. -Bíp - thang máy mở Vì cũng đã muộn nên giờ này thang máy ít khi có người, tôi nghĩ vậy rồi bước vào mà không quan tâm đến xung quanh. -Haizz! - lúc này tôi đang nghĩ chuyện vặt nên thở dài mà không hề biết rằng có người nãy giờ quan sát không bỏ một hành động nào của mình. -Có chuyện gì sao? - một giọng khá trầm hơi lạnh vang lên -Á! Tổng...tổng giám đốc - Giật mình, tôi quay lại bắt gặp người tôi đang lo sợ thì nghẹn lời. -... - không phản ứng -Xin lỗi! Lúc nãy tôi không để ý có người trong này- tôi cố gắng nói bằng giọng không run -... Cái con người gì đâu bạn bè cũ chào hỏi cũng lơ, xin lỗi cũng bơ là sao, điên rồi đấy, nhưng thôi tôi vẫn nên bình tĩnh thì hơn, công việc quan trọng hơn nhiều -Tổng giám đốc! - Nhân cơ hội ngàn năm có một tôi phải tận dụng, nghĩ rồi gọi cậu ta một tiếng rất nhẹ. -Chuyện gì?- cậu ta trả lời tôi, ôi mọi người không biết đâu lúc đó tôi đã vui cỡ nào, tưởng tiếp tục bị cho ăn bơ cơ chứ -Sắp tới là ngày họp lớp hồi cấp 3, giám đốc Phong có đi? - tôi chẳng dám ép cậu ta, chỉ nhỏ nhẹ mời, đi hay không tùy. -Còn cô? Cậu ta hỏi tôi? Hỏi tôi làm gì không biết, việc đó thì liên quan gì tôi đi hay không? -Haha, cũng lâu tôi không đi có lẽ lần này cũng nên gặp lại bạn bè - tôi cười xuề nói -Ừ Gì đây? Vậy rốt cuộc giám đốc Phong có đi hay không, trả lời vậy ai mà biết đáp án Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ tôi chẳng dám thốt ra đâu, nhìn mặt tôi lúc này chắc trông rất mắc cười. Miệng thì cố gắng nhếch lên để cười còn lông mày thì nheo lại với nhau. -Bíp - tiếng thang máy Chưa kịp hỏi cho ra lẽ thì thang máy mở, cậu ta đi ra lúc nào không hay. Dù có đuổi kịp cậu ta tôi cũng chẳng dám, chỉ lặng lẽ đi theo sau cách cậu ta khoảng một thước đến chỗ để xe. Nhìn đằng sau cậu, tôi cảm thấy cậu thay đổi rất nhiều, cái bóng của cậu to và dài hơn. Ngay từ lần đầu nhìn thấy cậu, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt chững chạc, bây giờ cũng thế chỉ là phong độ hơn rất nhiều. Nói thật chứ không phải phét, cậu ta rất đẹp trai và lạnh lùng. Mái tóc nâu vàng lai Tây, tô điểm lên khuôn mặt lạnh như băng. Đôi mắt đầy khiêu khích và quyến rũ. Hồi đó lũ con gái trong và ngoài lớp nháo nháo cả lên, lúc nào cũng tìm cách tiếp cận cậu. Theo như tôi nhớ tên cậu là Phong Mạc Tử con trai của một chủ tịch công ty khét tiếng trên toàn quốc – là công ty tôi đang làm. Tôi có nói chuyện với cậu ta mấy lần nhưng lần nào cũng bị 'cho ăn bơ', nhiều rồi cũng ngại. Vừa đi vừa nghĩ một hồi mà không biết mình đã đến chỗ để xe từ lúc nào. Cậu ta lái chiếc xe hơi sang trọng của mình đi mất hút . Tôi thở dài rồi cũng lấy xe ra về trong tâm trạng buồn phiền. Sau khi thay băng xong, miệng cô thì vẫn nói giận, vậy mà đồ ăn Mạc Tử mua về vẫn cứ ăn. Tại cô noi gương cậu ta mà, giận là việc của giận, ăn thì mình cứ ăn thôi. Vai coi như đỡ nhiều rồi, được chăm só chu đáo như thế không khỏi mới lạ. An An cười thầm nằm trên đùi tên đáng ghét coi phim, một lúc sau thì lăn ra ngủ hôm sau dậy thì thấy mình nằm trên đệm êm chăn ấm rồi. Mạc Tử nằm cạnh cô, đúng là hiếm thấy, mọi hôm sáng ra chỉ có mình cô với căn phòng thôi. Chắc hôm nay cô dậy sớm hơn mọi ngày í, nhìn cậu ta kìa, cái bản mặt ghét dễ sợ, lúc ngủ thì như thiên thần ấy, vậy mà lúc thức dậy chỉ toàn bắt nạt cô thôi. Tranh thủ ngắm một tí, xem cậu ta có xấu chỗ nào không? Ai mà chẳng có chỗ xấu cần giấu nhỉ? Vậy mà ngắm cả lúc cũng chỉ phát hiện con người đó quá ư là đẹp trai. Nhìn cánh mũi cao thẳng tắp thở đều đều, lọn tóc nâu vàng vướng bên khóe mắt, đúng là con lai mà, có chút phong cách của Tây. An An bỏ cuộc, chỉ sợ nhìn khuôn mặt này thêm một lúc nữa không kìm được mà hôn cho mấy nhớ tới vụ hôm bữa, bị cậu ta bắt quả tang, thẹn tới đỏ cả mặt, thề không bao giờ tái phạm. Hít một hơi, cô lén rón chân xuống giường, chân chạm đất chưa được bao lâu liền bị lôi lên giường một lần nữa. Phong Mạc Tử ôm cô vào người, mặt thì cứ nhắm mà miệng thì đã không tự chủ được nhếch lên tạo thành hình bán ngờ em lại làm nhiều việc xấu lúc anh ngủ đến đơ cả người, nhiều lúc cô tự hỏi, Phong Mạc Tử có giác quan thứ sáu không? Sao lúc nào cũng phán như thánh thế? Đây đâu phải lần thứ nhất, là lần thứ ba đấy. Hoặc cậu ta là diễn viên ngầm, diễn như thật ế, cô quan sát nhất cử nhất động như thế mà còn chẳng phát hiện được. Ô tô kê, ai em phai!-Lần sau có làm việc xấu thì báo anh một tiếng, mình cùng phối hợp, như vậy mới vẹn ánh mắt hiện lên ý cười gian kia, thì cô biết cái việc xấu cùng phối hợp ấy là gì, chỉ có thể...-Bỏ em ra, anh chung, phát ngôn câu đó ra cô cũng nhanh chóng bỏ đi vệ sinh cá nhân. Vì sức khỏe với tinh thần cũng tốt lên rồi, ở nhà hoài cũng chán, sợ đi shopping nhiều mất tiền nên quyết định đi làm. Lúc đầu Mạc Tử không cho đi đâu, xong cái cô phải mềm dẻo ra điều kiện mới được. Điều kiện thiệt ra cũng chẳng khó khăn lắm, chỉ cần nửa tiếng lên phòng Boss một lần, cô cũng chẳng hiểu tên dở hơi này nữa, lên lắm thế không biết. Mà kệ đi, nghĩ làm gì cho mệt óc, trước hết đợi cậu ta chở đi ăn sáng đã rồi tính vậy, cả buổi sáng, người ta thấy An An tự động mò lên phòng Boss tổng nửa tiếng một lần, tò mò lắm, thắc mắc lắm, mà hỏi ai ai cũng chẳng biết. Có đứa nhiều chuyện bịa đặt tùm lum, nào là vì đắc tội, lấy lòng, đánh ghen,... đủ mọi thể loại trên đời, tốt có xấu đứa không tin lời đồn, đi hỏi cho ra nhẽ, chỉ nhận lại một câu phũ tới ê lòng của An An-Tui hổng có biết, nếu thắc mắc xin vui lòng lên hỏi trực tiếp tên khốn đó. Okie!Rốt cuộc tới bữa trưa, cô nàng không nhịn được nữa, gọi em lên chỉ nhìn rồi kêu về à?-Ừ! Ăn cơm Tử trả lời thản nhiên khiến ai đó phát điên. Cô hờn, đi ra một góc ngồi, à không, cô quay lại, bê phần cơm của mình rồi mới ra góc ngồi. Đừng có hiểu lầm, cô là vì sợ đói không có sức để làm việc thôi, chứ cô thèm ứa. Nhìn coi, cơm này thì có gì ngon, chỉ là kiểu Pháp xoàng xoàng á, chỉ là một bữa cơm bằng một tuần tiền lương, có gì ghê Tử phì cười, con heo này cậu nuôi mãi sao chẳng mập chút nào vậy, nhìn nó tham ăn thế cơ mà. Gắp miếng gà chiên thơm phức lên, cậu hỏi-Ăn không?An quay lại, nhìn miếng thịt gà quyến rũ quá, nhủ thầm, có thực mới vực được đạo, có gạo mới cưa đổ chồng. Mặt dày dơ đĩa ra nhận, kèm theo lời dỗi hờn-Ngu mới không ăn á?Bữa cơm đơn giản chỉ có vậy, có chút giận dỗi vu vơ, có chút ngọt ngào khó tả, có chút yên ấm diệu lúc sau khi dùng bữa xong, An đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sopha trong phòng của Phong Mạc Tử, cậu thì làm việc trên bàn, sợ cô lạnh, lấy áo mình khoác lên có tiếng gõ cửa phòng, giọng thư kí nam vang lên-Thưa giám đốc! Có cô Haley xin gặp, cô ấy đang...Còn chưa kịp nói xong, Haley đã tự tiện bước vào luôn, còn nói giọng vui vẻ-Mình đến chơi, không phiền chứ!Vui vẻ chưa được bao lâu, nhìn thấy cậu đang ngồi kế bên một người con gái quen thuộc, trái tim bỗng nhói. An An nghe tiếng động, cũng giật mình thức dậy, mở mắt thấy Mạc Tử bên cạnh, còn Haley đứng kia, cô nhanh chóng ngồi Tùy nhẹ nhàng nói, không có vẻ gì là khó chịu cả. An cũng không biết nói gì, có chút không thoải mái khi Haley cứ nhìn mình chằm chằm, lần trước An cũng chưa có giải thích gì sất, nghĩ thầm cô ấy chắc vẫn đang gai mắt rồi à? Có mệt không? Anh đưa em Tử lo lắng hỏi An An, cô chỉ cười rồi bảo vẫn tốt, nói bận thì cứ đi đi, không sao cả. Haley chứng kiến một màn tình cảm, thấy mình như người thứ ba trong câu chuyện này vậy, trước giờ cô chưa từng nhìn thấy Mạc Tử dịu dàng với ai cả, nhìn cách cậu đối xử với người con gái kia, nhìn ánh mắt cậu, là sự chân tình và thật khó chịu, cả người đều bứt rứt không yên, chỉ muốn chạy nhanh đến, giành lại Mạc Tử, nhưng cô không làm vậy, vì cô không muốn giống như một kẻ ngu ngốc. Cô là đang ghen tị, cô chưa từng ghen tị, cô không muốn thừa nhận điều đó. Ánh mắt Haley lặng đi trong phút chốc, nhớ đến câu nói của Phong Mạc TửĐừng lo, mình sẽ chăm lo cho cậu suốt đời!Hôm đó, cậu nói như vậy, hôm đó, cô cảm động quên đi cái đau hiện tại. Chẳng lẽ, người như Phong Mạc Tử lại quên cậu cứ việc tham quan, tôi có việc nên đi Tử nói xong liền rời đi mất, để lại An An cùng Haley trong một căn phòng nè, chuyện lần trước, cô hiểu nhầm rồi. Tôi không biết hồi trước Phong Mạc Tử ra sao, cũng không muốn quan tâm, chỉ cần bây giờ, chúng tôi hiểu nhau, cần nhau là đủ rồi. Với lại, tôi không phải loại người như cô An lên tiếng trước, muốn giải thích hiểu lầm hôm bữa, dùng những từ ngữ nhẹ nhàng Tôi không tin, cô muốn làm căng để tôi lên giá chứ gì, được, tôi chấp nhận, cứ nói giá nói tôi không cần tiền, Haley, cô làm sao vậy? Tôi biết với tư cách bạn thân cô muốn tốt cho Mạc Tử, nhưng như vậy thì hơi quá đáng An tức giận nói, vậy mà chỉ thấy Haley cười khẩy, bạn thân ư? Cái danh bạn thân này cứ như cây kim đâm vào lòng cô vậy. Haley không kiềm được, giơ tay lên tát An một cái. Vì quá đột ngột, cô không đỡ được, bàn tay cứ thế giáng thẳng vào mặt, in hằn năm ngón tay hồng trên có tư cách gì nói tôi như thế? Cô cũng chỉ là một kẻ bần như bị hoảng loạn, lời lẽ trở nên khó nghe hơn. Ánh mắt An bỗng sắc lạnh, nói-Còn cô? Cô có tư cách làm bạn của Phong Mạc Tử sao? Một chút lịch sự dành cho cô bây giờ cũng không định tát An thêm một cái nữa, mà chưa kịp thì tay đã bị nắm lại, An An lạnh lùng hất tay Haley ra. Bước đi của Haley loạng choạng không vững, giầy cao gót khó khăn di chuyển, bỗng, dưới đất có chiếc bút bi không ai để ý tới. An nhìn thấy, vừa hét lên cẩn thận, Haley đã dẵm phải, trượt chân té xuống đập đầu vô cạnh lúc đó, Mạc Tử trở về phòng, nhìn thấy cảnh tượng vội vã chạy lại đỡ Haley. Thấy Mạc Tử bên cạnh, cô cười, cánh tay cô dần dần đưa về hướng An An, đến khi chỉ đúng người, cô khó nhọc nói-Là An!

một ngoan hai mất việc cho em chọn