Đó là tâm nguyện của chúng tôi, dâng lên hương linh của hàng ngàn liệt sỹ Vị Xuyên, tưởng nhớ đến công lao trời biển của các anh đã giữ yên cho bờ cõi nước Nam. Thả đèn hoa đăng trên sông Lô. Sông Lô. Tôi đã được tham gia một hành trình tri ân đầy cảm xúc và ý
18/10/2022, 14:41 - Lượt đọc: 252. BTO- Sáng 18/10, Sở Nội vụ phối hợp Công đoàn Viên chức tỉnh tổ chức hội nghị tuyên truyền cải cách hành chính tỉnh Bình Thuận cho hơn 200 cán bộ, đoàn viên công đoàn của 60 công đoàn cơ sở. Tại hội nghị, cán bộ, đoàn viên công đoàn
Giới thiệu Hành Trình Của Elaina - Tập 11. Tiếp nối với nội dung của tập truyện trước, cô nàng Elaina tiếp tục chuyến ngao du khắp thế gian một mình và tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn. Trên cuộc hành trình lần này, cô đã gặp đượ. Một thám tử bí ẩn điều
Bảng giá Tour Du lịch Đảo ngọc Phú Quốc 3 ngày 2 đêm: Download Chương trình khách đoàn (khởi hành từ tphcm) Tour du lịch Phú Quốc 3 ngày 2 đêm By Dona Tourist, 01:37:56 11/5/2022 ĐỀN ĐÔI CÔ CẦU MÁ - CỔNG TRỜI QUẢN BẠ - BẢN SỦNG LA - CỘT CỜ LŨNG CÚ - MÃ PÍ LÈNG - NHO QUẾ
Đoàn tiếp tục hành trình đến Cao nguyên đá Đồng Văn - Công viên địa chất toàn cầu. Thưởng ngoạn cảnh sắc ngoạn mục từ những "vườn đá", "rừng đá" tai mèo giữa những dãy núi trùng điệp. Đến thung lũng Sủng Là, đoàn dừng chân tại làng văn hóa Lũng Cẩm
cash. Giờ phút này, trái tim Tiêu Vãn rất đau, đau khiến nàng gần như không thể thở nổi, giống như có thứ gì đó đang không ngừng cắn xé trên da thịt của nàng, máu chảy đầm ràng bây giờ đang hè, tiết trời oi bức, nàng lại cảm giác toàn thân rét run, cả người không nhịn được khẽ run, đáy lòng dâng trào căm phẫn muốn mắng thật to nhưng lời ra khỏi miệng lại biến thành tiếng nức nở đầy thống khổ."Người tới, áp giải Tiêu Vãn diễu phố thị chúng! Giờ Ngọ một khắc đưa lên pháp trường!" Sau khi đắc ý nói ra toàn bộ chân tướng trước mặt Tiêu Vãn, Sở Mộ Thanh ra lệnh một tiếng, hai tên quan sai tiến lên quập hai tay Tiêu Vãn đang thống khổ không muốn sống ra sau lưng, trói chặt thừng nặng chịch khảm vào sâu trong da thịt non mềm chưa từng chịu qua gió sương, đau đớn đến tê tâm liệt phế, Tiêu Vãn vặn vẹo hai tay nóng hầm hập, ngẩng đầu lên, hung tợn mắng "Quý Thư Mặc, ngươi cho rằng Sở Mộ Thanh thích ngươi sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một đôi giày rách bị bản tiểu thư xài chán chê, ngươi cho rằng nàng đối xử thật lòng với ngươi sao? Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nên vọng chỉ đang lợi dụng ngươi thôi! Ngươi sẽ hối hận, ta cam đoan sẽ có một ngày, ngươi sẽ hối hận vì những việc hôm nay ngươi đã làm!""Sở Mộ Thanh, ngươi là tiểu nhân âm hiểm, lúc trước mắt bổn thiếu thư bị mù mới thật lòng xem ngươi làn bằng hữu tốt, thật tâm đối ngày nào đó, nhất định các ngươi sẽ bị báo ứng!" Tiêu Vãn còn chưa mắng xong, đã bị người ta nhét miếng giẻ lau vừa bẩn vừa thối vào miệng, thô bạo lôi mắt hung ác của nàng trước khi rời đi đâm sâu vào lòng người khiến Quý Thư Mặc có chút chột dạ, hắn bất an nắm chặt tay Sở Mộ Thanh, tìm kiếm cảm giác an Vãn kéo xích sắt nặng nề, bị mười tên quan sai giải đi trên đường cái kinh gia bị phán tịch thu gia sản chém cả nhà, Tiêu Vãn thân là khâm phạm của triều đình, được Tam Hoàng Nữ cầu tình, không những không biết cảm kích còn tức giận lăng nhục Thái Nữ đương triều, nên bị hoàng đế ra lệnh xích lại, để hai chân trần dạo phố chịu đủ đau đớn xác thịt hòng răn ngang qua một góc đường, đối mặt với đủ loại ánh mắt của bách tính, khinh thường có, căm hận có, cõi lòng nát tan của Tiêu Vãn đã chết suốt một canh giờ, chỗ cổ chân bị xích của Tiêu Vãn loang lổ vết chân Tiêu Vãn cũng như trái tim nàng vốn trắng noãn đã sớm bị đất đai nóng bỏng dưới chân cháy đen một mảng lớn, trông thật ghê cắn môi thật chặt, cố giữ không để cho mình khóc thành tiếng, cố gắng giữ lại chút kiêu ngạo cuối khổ như vậy, Tiêu Vãn lại không rên một tiếng, khiến đám quan sai đang áp giải nàng cảm thấy giật mình, nhịn không được lâu lâu lại len lén đưa mắt nhìn nàng, cứ thế trên suốt cả quãng đường đi. Người đời đều biết, Đại tiểu thư Tiêu gia được nuông chiều từ bé, văn ngu võ dốt, ăn chơi trác táng, nếu là trước kia gặp trường hợp này đã la hét rầm trời mới đúng ra, đau đớn trên chân Tiêu Vãn không bằng một góc cảm giác nghẹt thở trong lòng nàng lúc Ngọ một khắc, sau khi dạo xong một vòng đường phố, khắp người Tiêu Vãn toàn trứng thối và rau cải hư, bị đám quan sai áp lên pháp pháp trường, tất cả người Tiêu gia quỳ rạp xuống đất, ai nấy run bấn bật vì lạnh, vừa thấy Tiêu Vãn bị hành hạ khắp người toàn là máu, cả người nhơ nhớp bẩn thỉu, không tự chủ được ai nấy mặt đều xám như tro tàn, khóc không ra gia, chấm hết thật rồi!Tiêu Vãn nhìn lướt qua, quả thực không thấy thứ muội Tiêu Khinh Như và phụ thân nàng Khinh Như và Tiêu Vãn luôn luôn bất hòa, phải nói là Tiêu Vãn tâm cao khí ngạo luôn chướng mắt người thứ muội Vãn bây giờ mới ý thức được, vì sao lúc trước nàng không bị giam với người Tiêu phủ, mà chỉ một mình nàng phải ở chung với những phạm nhân vậy không chỉ khiến nàng chịu đủ khi dễ và tra tấn, quan trọng hơn sẽ càng dễ định tội danh cho Tiêu cho nữ hoàng càng tin tưởng Tiêu gia thông địch phản quốc, hợp sức với đại hoàng nữ mưu triều soán vị, nhất định phải có người Tiêu gia đứng ra làm chứng, Tiêu Khinh Như lập tức trở thành ứng cử viên tốt nhất, bởi vì nàng ta là thứ nữ của Tiêu Ngọc nữ thân sinh đại nghĩa diệt thân, tố cáo tội lỗi của mẫu thân, nữ hoàng không tin cũng giam giữ Tiêu Vãn cùng một chỗ với Tiêu Khinh Như, nhất định nàng sẽ phát hiện ra điều bất đề phòng vạn nhất, Sở Mộ Thanh đã tách nàng ra giam giữ biệt ngờ nàng ngu xuẩn như vậy, chết đến nơi vẫn chưa phát hiện ra, còn ngây ngốc cho rằng Sở Mộ Thanh và Quý Thư Mặc sẽ đến cứu mình, bọn họ sẽ giúp nàng rửa sạch oan khuất cho Tiêu phủ ...Buồn cười, quả thực là quá buồn cười!Thấy Tiêu Vãn vừa bước lên pháp trường vừa cười ha ha, cười gập cả lưng, cười đến cả mặt đỏ người đưa mắt nhìn nhau, chỉ cảm thấy nàng sợ chết đến điên luôn lúc nhất thời, toàn bộ pháp trường yên lặng đến đáng sợ, trên trời dưới đất chỉ còn lại Tiêu Vãn một mình tuyệt vọng lớn tiếng cười bi lúc Tiêu Vãn cười điên dại, nước mắt lã chã chảy đầy hai vành má thì một giọng nói vừa yếu ớt vừa sợ hãi lại có chút quen tai vang lên giữa đám người "Thê chủ, thê chủ..."Một nhà Tiêu gia sắp ra pháp trường hành hình, lại còn có người không biết trời cao đất dày, trước bao nhiêu người kêu Tiêu Vãn là thê chủ? ! Đây không phải là tự tìm đường chết sao?Mọi người nghi ngờ liếc mắt nhìn nhau, ào ào nhường đường, chỉ thấy xa xa có một thiếu niên lảo đảo chạy về hướng pháp niên quần áo bẩn thỉu, đầu bù tóc rối, những lọn tóc ngắn củn cỡn bay phấp phới rủ xuống che kín gương mặt có lẽ rất thanh lệ, chỉ còn lại thấp thoáng một đôi mắt đỏ rực ngây ngô như tiểu bạch thỏ với quầng thâm mắt dày đậm, nhìn vô cùng gầy yếu và tiều điều làm cho mọi người kinh ngạc nhất là, tóc thiếu niên ngắn không thể ngắn hơn? Chỉ thiếu một chút nữa là trọc biết, thân thể do phụ mẫu cho, nhất là nam tử, đối với tóc mình càng phải chăm sóc cẩn đất nước nam ti nữ tôn này, nam tử cắt tóc ngắn có thể coi là bước một chân vào am ni cô, sẽ không ai thèm lấy, hắn thế nhưng lại dám để tóc ngắn? !Thiếu niên áo quần rách rưới không thèm để ý ánh mắt mọi người nhìn mình như nhìn một con thú lạ xổng chuồng nghênh ngang đi ngoài phố, ánh mắt hắn chỉ đăm đăm nhìn về phía Tiêu Vãn quỳ trên pháp trường đang ngạc nhiên nhìn năm nay, đây là lần đầu tiên, Tiêu Vãn nhìn mình! Trong đôi mắt trong veo như nước lúc này đang lấp lánh ánh sương mù chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng mình!Chỉ có hắn, không có Quý Thư Mặc!Tim thiếu niên bỗng nhiên đập mạnh hơn, tất cả đau đớn trên người toàn bộ đều tan thành mây mặc kệ những tiếng xì xào coi thường chung quanh, vui vẻ chạy về phía Tiêu mắt hắn chỉ có nàng, trong lòng của hắn cũng chỉ có nàng —— thê chủ của hắn, Tiêu Vãn!"Người nào ở đây làm càn!" Quan sai tiến lên, ngăn cản thiếu niên xiêu vẹo nhào lên pháp trường, lạnh mặt quát "Sắp hành hình, còn không mau lui xuống!"Bị xô nhẹ một cái, thiếu niên thống khổ nhăn mặt, té lăn quay ra đất."Các ngươi, bắt sót ta rồi..." Vừa nghe sắp hành hình, hắn lại kinh hoảng ngẩng đầu, vội vàng giải thích "Thảo, thảo dân Tạ thị, là phu lang Tiêu Vãn ...!Theo lý nên cùng chịu tội với Tiêu gia..."Mọi người ngạc còn có cá lọt lưới tự đưa mình tới cửa Diêm Vương!"Tiêu gia phạm tội thông đồng với địch bán nước, tịch thu gia sản chém cả nhà, ngươi khẳng định mình là phu lang của Tiêu Vãn?" Quan sai hiển nhiên bị thiếu niên làm cảm động, hiếm khi dài dòng hỏi tới hỏi lui, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa thiếu niên một lòng muốn chết và Tiêu Vãn sắc mặt âm trầm, cánh môi lúc này đã bị nàng cắn nát."Phải!""Không phải!"Hai giọng nói vang lên cùng lúc, đáp án trái ngược hoàn toàn, lại hùng hồn như vậy, kiên định như sai không dấu vết thở ra, ánh mắt loé lên tia sáng bội phục Tiêu thế chứ! Tuy ngươi không phải là thần tử tốt, nhưng chí ít, cuối cùng ngươi cũng đã làm một thê chủ ra niên mở to đôi mắt ngập nước, ngơ ngác không dám tin nhìn Tiêu Vãn, có chút tức giận lớn giọng át lời nàng "Tiêu Vãn, ta là phu lang của ngươi! Ngươi không thể không thừa nhận ta!"Tiêu Vãn có chút đau đầu nhìn thiếu niên cố chấp trước mắt, nàng không rõ rốt cuộc trong đầu Tạ Sơ Thần bị thủng chỗ nào, vào lúc này lại thừa nhận mình là phu lang của nàng? Chẳng lẽ hắn không biết, một khi thừa nhận, mình chắc chắn phải chết sao?Thấy Tiêu Vãn vẫn trầm mặc không nói, nhìn mình bằng ánh mắt xa lạ, thiếu niên cho rằng Tiêu Vãn không nhớ tên của mình, hoặc có nhớ thì lại là loại ánh mắt ghét bỏ khinh miệt nàng vẫn dùng đối với hắn bao lâu nay, hai hàng lệ không khỏi đảo một vòng trong hốc cắn môi, nhẹ giọng nói "Thê chủ, để cho ta đi theo nàng, được không?"—— Để cho ta đi theo nàng, được không?Tiêu Vãn không khỏi giật mình, ánh mắt không nhịn được hướng về vết sưng đỏ trên hai chân té ngã khiến cho y phục đã bẩn rách còn rách thêm một mảng lớn, trông càng thêm nhếch nhác, trên đầu gối không có gì che đậy, lộ ra vết máu loang lổ đâm mắt người nhìn, càng đâm sâu vào lòng Tiêu Vãn.—— Phu lang của ngươi đối với ngươi thật ngày nay ngày nào hắn cũng đến quỳ, đuổi như thế nào cũng không chịu đi. Nếu không phải tối qua trời đổ mưa to, hắn sốt cao hôn mê bất tỉnh, chỉ sợ bây giờ còn quỳ.—— đừng cho ta là tên ngốc Tạ Sơ Thần sẽ muốn chết muốn sống vì ngươi, vì cứu ngươi ngây ngốc quỳ trước cửa Hình vẫn cho rằng người vì nàng trả giá hết thảy là Quý Thư Mặc mà nàng luôn sủng trong lòng bàn tay, nhưng chân tướng lại trái ngược với những điều nàng nghĩ, hoá ra, người liều chết cứu nàng, người không ngại gió sương cực khổ bôn ba khắp nơi cầu xin tha mạng cho nàng lại là người nam nhân nàng tìm đủ mọi cách khi dễ, người mà nàng chán ghét đến tận xương - Tạ Sơ Thần?Đều nói hoạn nạn mới thấy chân tình, nhưng nàng quả thực không nghĩ ra, vì sao Tạ Sơ Thần muốn như vậy? Vì sao lại muốn làm tất cả vì nàng? Vì sao lại cố chấp đối đãi với nàng bằng một tình yêu không oán không hối? Vì sao phải trăm phương nghìn kế gả cho nàng? Vì sao khi Tiêu gia gặp hoạ diệt môn lại liều lĩnh thừa nhận mình là phu lang của lẽ hắn quên hết cả rồi sao?Hơn một tháng trước, khi hắn mang thai, lòng ngập tràn hạnh phúc, chính nàng sai người mang đến một chén canh hồng hoa, dùng vũ lực cưỡng ép bỏ đứa nhỏ không biết của lại bởi vì hắn phản bội, cảm thấy không còn mặt mũi, sai người ép hắn đến phế viện Tiêu gia, mặc hắn tự sinh tự không phải bây giờ hắn từ đâu xuất hiện, nàng đã quên sự tồn tại của hắn, thậm chí ngay cả tên đầy đủ của hắn là gì, nàng không tài nào nhớ nổi...Trong cái họa có phúc, khi Tiêu gia bị xét nhà thì Tạ Sơ Thần nhờ bị nhốt ở phế viện không người nhớ tới mới may mắn thoát một nam tử ngu ngốc này, sao lại dại dột tự đưa mình tới cửa đây!Hắn...!chán sống rồi sao!Ánh mắt Tiêu Vãn lại rơi trên gương mặt thiếu niên đỏ vì tối qua mắc mưa to, Tạ Sơ Thần sốt cao, nhưng vừa nghe được Tiêu gia sắp bị chém, hắn không để ý thân mình hư yếu suy nhược, không màng hai chân sau 5 ngày quỳ ròng rã trước cửa Hình bộ đã sưng phù cứng ngắc, vội vàng chạy không muốn, ngay cả lần cuối cùng cũng không gặp được Tiêu Vãn, dù hắn biết, thê chủ của hắn chán ghét hắn cỡ nào, ghét bỏ hắn cỡ nào, không muốn nhìn thấy hắn cỡ nào."Rốt cuộc có phải là người Tiêu gia hay không!" Một vị quan sai khác tiến ta bực bội hỏi lại lần nữa."Không phải." Tiêu Vãn hắng giọng một cái, lạnh lùng nhìn thiếu niên ngã ngồi dưới đất, mặt lạnh lùng băng giá, nhấn mạnh từng chữ từng chữ "Tạ công tử, ta có cưới hỏi ngươi đàng hoàng không? Ta có bái đường với ngươi không? Chớ tự mình đa tình, ngươi chưa bao giờ là phu lang của ta! Cũng không xứng trở thành phu lang của ta! Xin chớ nói như vậy, kẻo làm người khác hiểu lầm! Phu lang của ta chỉ có Quý Thư Mặc!"Nàng nhấn mạnh từng chữ "phu lang của ta chỉ có Quý Thư Mặc".Nhấn mạnh với mọi người, nhấn mạnh với quan sai, để cho mọi người biết, Tiêu Vãn nàng chưa bao giờ thực tâm muốn hưu Quý Thư Mặc, và Quý Thư Mặc vẫn luôn là phu lang của Tiêu nên, nhiệm vụ "bồi táng với thê chủ" này, cứ để Quý Thư Mặc làm đi..
Đại hoàng nữ Sở Thi Ngọc do Trần Quý quân sinh, Trần Quý quân lại là biểu tỷ của Tiêu Ngọc Tiêu Ngọc Dung, Trần Vân Thư chính là dì Trần Quý gia và Tiêu gia từ trước tới nay luôn hoà khi Sở Thi Ngọc được phong thái nữ, Tiêu gia, đại diện là Tiêu Ngọc Dung, luôn ủng hộ và ra sức giúp đỡ vị thái nữ trước, giữa Tiêu Vãn và Sở Thi Ngọc chỉ là quan hệ biểu tỷ biểu đệ đơn thuần, không mặn cũng không này phần lớn do Tiêu Ngọc Dung xưa nay luôn yêu mến Sở Thi Ngọc, làm Tiêu Vãn tuổi nhỏ không hiểu chuyện trong lòng nảy sinh ghen mắt nàng, người biểu tỷ nghiêm trang đạo mạo này rất đáng ghét, thích dùng thân phận thái nữ đè người, động một tý là mang mẫu thân tới giáo huấn nàng!Mà nàng thì ghét nhất bị người khác dạy đời!Nhưng bây giờ, đã trải qua kiếp trước vui buồn li hợp, nhìn biểu tỷ đứng trước mặt cười chúc mừng, trong lòng Tiêu Vãn vô cùng áy không phải tại nàng, nếu không có Tiêu gia, Sở Thi Ngọc sẽ không bị Sở Mộ Thanh vu oan hãm hại, bị phế chức thái nữ, còn bị giam vào thiên lao. Chờ lúc thích hợp, nàng nhất định phải nhắc nhở biểu tỷ đề phòng tiện nhân âm hiểm Sở Mộ Thanh mới được!Thấy ánh mắt Tiêu Vãn cứ đảo qua đảo lại trên người mình, ánh mắt u oán làm Sở Thi Ngọc nổi lên một tầng da đây, nàng đâu có tố cáo gì với Tiêu Thượng Thư đâu! Tiểu biểu đệ nhất định lại hiểu lầm nàng ...Khác với Tiêu Vãn vẫn luôn có thái độ chán ghét và mâu thuẫn, Sở Thi Ngọc bởi vì mang ơn Tiêu Ngọc Dung luôn đặc biệt ưu ái nàng, trong tiềm thức nàng luôn thấy mình mắc nợ người tiểu biểu đệ được nuông chiều từ bé này, nên vô cùng quan tâm Tiêu cho rằng, Tiêu Ngọc Dung cả đời vì nước vì dân, ít khi ở nhà làm bạn với con cái, dẫn đến Tiêu Vãn từ nhỏ đã không có tình yêu của cha phụ thân Tiêu Vãn mất sớm lại không nhận được sự quan tâm của nương, mới tạo thành Tiêu Vãn như bây cái ngỗ nghịch, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng chẳng phải chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của cha mẹ thôi sao?! Tiểu biểu đệcũng thật đáng thương! Sở Thi Ngọc từ nhỏ được Tiêu Ngọc Dung hết lòng chiếu cố, nên nàng tự nhận việc mình quan tâm chăm sóc tiểu biểu đệ là chuyện phải làm, cho nên những năm gần đây, thấy tiểu biểu đệ hoành hành ngang ngược, kết bạn với người xấu, nhịn không được nói vài câu nhắc nhở nàng đám bằng hữu kia tuyệt đối không thể kết ong tay ngày bị ong đốt cho sưng Thi Ngọc yêu thương Tiêu Vãn tới mức, sau lưng Tiêu Vãn, Sở Thi Ngọc âm thầm giải quyết hậu quả vị tiểu biểu muội thích đùa giỡn mĩ nam trong kinh thành, đi khắp nơi gây chuyện thị phi này gây ra, mới không khiến người ta sinh lòng thù hận Tiêu Vãn, đạp nát cửa Tiêu ra Tiêu Vãn ra nông nỗi này cũng một phần do Sở Thi Ngọc đã quá nuông chiều nhìn vào cách xưng hô thì biết, tiểu biểu muội tiểu biểu muội...!Sở Thi Ngọc luôn cho rằng Tiêu Vãn còn nhỏ dại, lúc nào cũng dung túng bao che, càng khiến Tiêu Vãn ảo tưởng những việc mình làm đều đúng, từ đó càng được nước lấn Vãn luôn nghĩ Nếu nàng sai, tại sao không ai cáo trạng với nương nàng? Huống chi, những việc này nàng làm cho Tiêu Ngọc Dung nào Tiêu Ngọc Dung chưa xem thì nàng còn tới khi nào Tiêu Ngọc Dung xem đủ thì cũng tốt, đánh cũng tốt, chỉ cần nương nàng quan tâm tới nàng dù chỉ một chút thôi, chỉ cần ánh mắt người chịu dừng trên người nàng một chút thôi, cho dù bảo nàng làm gì cũng xứng đáng!Cho nên, Sở Thi Ngọc càng ra sức che giấu giúp Tiêu Vãn càng khiến nàng càng lún càng sâu, vô tình đã hại rất nhiều người dân vô tội trong kinh khi gặp Quý Thư Mặc, thói quen trêu hoa ghẹo nguyệt của Tiêu Vãn mới giảm bớt một thấy Tiêu Vãn người có tình sẽ thành thân thuộc’, nhìn lại Tiêu Ngọc Dung ngày thường luôn lạnh lùng, hôm nay phá lệ nở nụ cười chân thành, Sở Thi Ngọc vui mừng thay cho tiểu biểu nay Sở Thi Ngọc là khách mời duy nhất thật tâm chúc phúc hai bên cạnh Sở Thi Ngọc là một nữ tử huyền y dáng người cao gầy, tuấn nhã như tử tóc đen như mực, gương mặt anh khí hào hùng, so với Sở Thi Ngọc dáng vẻ thư sinh dịu dàng ấm áp, nàng mang vẻ đẹp kiên cường của một vị dũng tướng trên sa trường, mạnh mẽ và quyết đoán, mẫu thê chủ lý tưởng trong lòng các công tử kinh là nhị hoàng nữ do Phượng hậu thân sinh, Sở Mạch luật Đông Nguỵ, hoàng tử nào sinh ra trước là trưởng tử, cũng là người kế thừa Đông Nguỵ sau vì Trần Quý quân hạ sinh trước, nên con trai bà nghiễm nhiên thành đại hoàng tử, tuy Sở Mạch Dung là huyết mạch Phượng hậu cũng không thể thay thân Sở Mạch Dung cũng không ham thích ngôi vị thái nữ này, nàng chỉ muốn ra chiến trường kiến công lập nghiệp, làm một danh tướng được đời đời ca tụng nhưng phụ hậu nàng lại canh cánh trong lòng, một lòng hi vọng nữ nhi của mình có thể kế thừa ngôi thế trong triều đình, phe thái nữ và nhị hoàng nữ vẫn âm thầm so biết hai hoàng nữ bất hoà, nhưng chỉ cần bọn chúng không làm ra chuyện gì quá đáng, nữ hoàng vẫn nhắm một mắt, mở một mắt cho nhiên, nàng cũng đang do dự xem ai thích hợp với ngôi cửu ngũ chí tôn Mạch Dung gần như không bao giờ xuất hiện cùng lúc với Tiêu Vãn, bởi vì nữ hoàng thường xuyên phái Sở Mạch Dung ra biên quan tôi luyện, một lần xuất chinh là mấy tháng lại kinh thành có nhiều thời gian nhàn rỗi, Sở Mạch Dung chuyên tâm nghiên cứu binh pháp, tập võ cường thân, không giống Tiêu Vãn suốt ngày chỉ biết đi thanh lâu với đám bạn du thủ du thực, hoặc la cà hàng quán, nhậu nhẹt say sưa, tiêu tiền như nước. Thật đúng là đạo bất đồng bất tương vi mưu*, Sở Mạch Dung nghe rất nhiều lời đồn về Tiêu Vãn, vô cùng khinh bỉ kẻ ăn chơi trác táng, chỉ biết áo đến vươn tay, cơm đến há mồm niệm của nàng thân là nữ phải tự lực tự cường, bảo vệ quốc gia, chứ không phải ngồi đó xa hoa lãng phí, làm đứa con phá của!* Không cùng chí hướng, quan niệm thì không thể hợp tác, bàn luận Hôm nay, Sở Mạch Dung tham dự hôn lễ Tiêu Vãn, hoàn toàn bởi vì phụ hậu nàng dặn đi dặn lại, kêu nàng quan sát thật kỹ động tĩnh Tiêu gia, đến lúc mấu chốt kết giao bằng hữu với Tiêu Vãn, nói không chừng có thể lôi kéo Tiêu gia về phe ạ, kêu nàng kết bạn với loại này, không bằng cho nàng đi tìm chết đi...Sở Mạch Dung im lặng oán thầm, trên gương mặt cứng đờ nở một nụ cười giả tạo, cố gắng rặn ra vài lời chúc mừng "Chúc mừng Tiêu tiểu thư, chúc Tiêu tiểu thư và lệnh phu lang bạch đầu giai lão, thiên trường địa cửu."Sở Mạch Dung chắp tay, lời nịnh hót dối trá Tiêu Vãn không phải không nhận ra, bản thân đương sự khi nói mấy lời đó cũng âm thầm nhổ mình vài bãi nước bọt, nhưng gặp lại nhị hoàng nữ kiếp trước bị mình hại chết - dù nàng không cố ý, trong lòng Tiêu Vãn áy náy càng sâu, ngoài miệng khách khí nói "Thái nữ điện hạ, nhị điện hạ, cảm tạ hai người tham gia hôn lễ dân —— "Tiêu Vãn duỗi tay, hành động cung kính khiêm nhường khiến hai vị hoàng nữ nhất thời có chút kinh ngạc, nhìn không chớp mắt, thần sắc Tiêu Vãn lạnh nhạt, khí chất cũng cao nhã khí chất cao quý và tao nhã hơn xưa , trong lòng suy đoán, thành thân quả thật có thể thay đổi tính tình?Ánh mắt thiếu nữ thanh y đứng bên cạnh chợt lóe, cố ý quyệt môi, ranh mãnh nói "Tử Uyên, ngươi chỉ mải lo nói chuyện với đại hoàng tỷ và nhị hoàng tỷ , lại bỏ quên người bạn tốt là ta đây ~ ai, mệt ta còn chuẩn bị một phần đại lễ đấy ~ "Hai tay Tiêu Vãn đang đưa ra cứng ngắc, màu y phục chói mắt như mũi tên bôi vạn độc cắm vào tim giác căm hận mãnh liệt xuất phát tận đáy lòng, hai tay nàng nắm thành quyền, giấu trong tay áo từ lâu, móng tay đâm vào lòng bàn tay, mượn một ít đau đớn mới có thể làm cho mình duy trì vẻ mặt bình lễ, phần lễ ngươi cho ta đúng là rất lớn nha!.
Please enable cookies. Error 1016 Ray ID 7d5e89ac0a910baa • 2023-06-12 020700 UTC What happened? You've requested a page on a website that is on the Cloudflare network. Cloudflare is currently unable to resolve your requested domain What can I do? If you are a visitor of this websitePlease try again in a few you are the owner of this websiteCheck your DNS settings. If you are using a CNAME origin record, make sure it is valid and resolvable. Additional troubleshooting information here. Was this page helpful? Thank you for your feedback! Cloudflare Ray ID 7d5e89ac0a910baa • Your IP • Performance & security by Cloudflare
Giới thiệu sách Giới thiệu truyện ngôn tình trọng sinh hay sauKiếp trước, Tiêu Vãn vì tin nhầm người khiến Tiêu gia bị vu oan là tạo phản. Nhà cửa thì bị tịch thu, người toàn gia thì bị trảm. Nàng hận, không cam Nhưng đến lúc trước khi chết nàng lại thấy bất đắc dĩ. Trước mặt nàng là Tạ Sơ thấy hắn thật ngốc. Gả cho nàng, bị nàng lợi dụng, nhưng vẫn không tiếc tất cả muốn cứu nàng. Vì cứ hắn nàng quyết định không nhận hắn làm phu. Đến khi chết nàng cũng cảm thấy nếu có kiếp sau nàng sẽ không phụ hắn mở mắt ra lần nữa, lại trở về ngày đại hôn của nàng. Người phu lang bị nàng gây khó dễ đang ảo não đi vào bằng cửa sau...Sống lại một đời, Tiêu Vãn quyết định Đời này nhất định phải khiến cho tra nam tiện nữ trả giá những gì mà chúng gây ra. Đồng thời nàng phải thay đổi tất cả, chấn chỉnh lại Tiêu gia. Những kẻ ăn ở hai lòng nàng sẽ không tha. Kiếp này nàng sẽ báo vệ Tiêu là nàng lại kinh ngạc phát hiện, phu lang của mình lại ngon miệng như vậy, trung khuyển ôn nhu như vậy, nhu nhược dễ bị ức hiếp như vậy. Nàng tùng nghĩ “rốt cuộc trước kia mình bị cái gì che mắt, báu vật như vậy lại không biết quý trọng”! Kiếp này nàng sẽ không để điều đó xảy ra. Phu lang của nàng kẻ nào đụng vào thì nàng sẽ không tha cho kẻ đó. Phu của nàng chỉ có nàng mới được bắt nạt chỉ có nàng mới được cưng chiều hắn.
Thấy Tiêu Vãn bỗng nhiên không ngừng sờ mặt mình, còn nhỏ giọng lẩm bẩm, vẫn quỳ trên đất, Đào Hoa dần mất kiên nhẫn "Tiểu thư, ta biết hôm nay là đại hôn của người và Quý thiếu gia, tất cả mọi người đều biết hôm nay là ngày 6 tháng 7 năm Cảnh Nguyên 26, người có thể không cần mừng đến lệ rơi như vậy hay không? Nói thật tướng khóc của người rất khó coi....!Làm ơn đi, còn tiếp tục như vậy, sẽ lỡ giờ lúc đó người không lấy được vợ đừng trách bọn ta không nhắc nhở!"Cả người Tiêu Vãn lập tức cứng đờ, lời nói như vậy, nàng đã từng nghe Đào Hoa thốt đó nàng bởi vì quá mức muốn nghênh cưới Quý Thư Mặc, vui đến một đêm không ngủ, thậm chí tâm tình đặc biệt tốt hiếm khi lải nhải thật lâu với hai thị nữ mà nàng vẫn chán Hoa chê nàng dài dòng lôi thôi, cho nên mở miệng châm chọc hai đầu tiên liền là ghét bỏ nàng trang điểm soi gương, câu thứ hai là nhắc nhở nàng đừng làm lỡ giờ hôm đó, nàng quá mức hưng phấn nên ăn điểm tâm bị...!mắc Vãn nhìn nửa cái bánh còn trên tay nàng, con ngươi trầm xuống, trong đầu nhanh chóng xẹt qua một loạt hình Đào Hoa không quy củ quỳ dưới đất, vẻ mặt tức giận, mà Lưu Thủy lo lắng cầu xin nàng tha thứ Đào Hoa làm càn, thậm chí nhắc tới Quý Thư Mặc muốn dời sự chú ý của Tiêu Vãn bỗng nhiên ý thức được, đây không phải mơ, tất cả ký ức chưa phai của nàng, từng lời nói, từng hành động, còn có...!Hết thảy những chuyện sắp xảy ra trong ngày nàng thành thân với Quý Thư Mặc, nàng đều nhớ rõ mồn một!Sau khi đã tỉnh ngộ, nhận rõ tất cả đều không phải là mơ, mọi thứ đều là thực, Tiêu Vãn khiếp sợ đờ lẽ nàng trùng sinh? Trở về quá khứ? Trở về ngày đại hôn của nàng và Quý Thư Mặc một năm trước? Ý thức được trời cao cho nàng cơ hội lần thứ hai, sống lại ngăn thảm kịch Tiêu gia diệt vong, đầu Tiêu Vãn "Oanh" một tiếng, nàng không nói hai lời, chân như bật lò xo, đứng dậy bước ra khỏi Tiêu Vãn từ từ đi tới, thần sắc bi thương nhìn mình chằm chằm, trong lòng Đào Hoa không khỏi đánh trống loạn thư hôm nay làm sao vậy? Vì sao không tức giận trừng nàng, ánh mắt nàng sao lại tràn ngập bi thương như vậy? Giống như Đào Hoa nàng vừa làm chuyện gì trái với lương tâm, thiên lý bất dung...Kiếp trước, Tiêu Vãn đặc biệt chán ghét thị nữ Đào Hoa thường xuyên cãi nhau với Hoa quá độc miệng, vẫn thường trêu chọc khiến cả người Tiêu Vãn xù lông, nổi giận đùng khi Tiêu Vãn thành thân với Quý Thư Mặc, Đào Hoa từng nhiều lần nói Quý Thư Mặc dối trá làm ra vẻ, kêu Tiêu Vãn cẩn thận đề phòng, kết quả bị nàng nhiều lần thoá mạ Đào Hoa mắc bệnh đa nghi trầm kha, còn khắp nơi bảo vệ Quý Thư Đào Hoa lấy danh nghĩa nàng biển thủ bạc Tiêu gia, bị Tiêu Vãn phát hiện dùng gia pháp xử trí, sau khi dụng hình 50 trượng, bị đuổi ra Tiêu Vãn nhớ lại, khi Đào Hoa bị đuổi ra phủ thì luôn mồm nói mình vô tội, còn nói nàng bị kẻ gian hãm này sống lại, Tiêu Vãn liền nghĩ thông, đó nhất định là quỷ kế của Quý Thư Mặc hòng đuổi thị nữ cận thân của nàng đi!Đào Hoa tuy rằng độc mồm độc miệng, nhưng thời khắc mấu chốt lại suy nghĩ cho có nàng, mắt mù tâm mù cuối cùng bị Quý Thư Mặc lừa, hại chết 120 mạng người Tiêu Tiêu Vãn vẫn nhìn mình bằng ánh mắt áy náy, thậm chí còn chủ động vươn tay đỡ mình đứng dậy, Đào Hoa hơi lúng rằng chán ghét vị tiểu tổ tông này, nhưng hôm nay nhìn tiểu thư làm bộ làm tịch như vậy, e hèm, đúng là xinh đẹp hơn xưa, trên người toát ra một khí chất đặc biệt mà ngày xưa không là khóc thành mặt mèo lại còn làm ra vẻ ta đây cả người tao nhã như vậy, ngược lại cứ có chút đầu Voi đuôi Chuột, càng nhìn càng thấy khôi nàng khen hả? Nằm mơ đi! Nàng không dối lòng như vậy đâu!Ha ha, nín cười trước mặt chủ tử, đây chính là một chuyện cực kỳ khó khăn đó!Ánh mắt Tiêu Vãn lại hướng về phía Lưu Thủy vẫn trầm mặc không nói, đang cúi đầu suy thể do lớn hơn một tuổi, so với Đào Hoa tính tình ruột để ngoài da, thân là tỷ tỷ Lưu Thủy tâm tư càng thêm tinh tế tỉ khi Đào Hoa bị đuổi khỏi Tiêu phủ, quan hệ giữa Lưu Thủy và Tiêu Vãn càng ngày càng xấu một tháng trước, Tiêu Vãn nhiều lần nhìn thấy Lưu Thủy cầm các loại thuốc bổ và hoa quả ra vào phế viện của Tạ Sơ Thần, có một lần còn tận mắt thấy Lưu Thủy lén lén lút lút mua thuốc an thai, lúc này Tiêu Vãn mới phát hiện Tạ Sơ Thần đã mang thai hơn một nhân nàng vô cùng chán ghét lại có thai? Nàng nhớ nàng chưa từng chạm qua hắn mà! Còn lén lén lút lút sau lưng nàng an thai, chuẩn bị sinh hạ con hoang, chuyện này làm cho Tiêu Vãn cảm thấy sét đánh ngang trời, trong nháy mắt mất sạch mặt vốn muốn giết chết tên nam nhân không giữ phu đạo này, sau đó không biết nghĩ sao, cuối cùng chỉ cho Tạ Sơ Thần một chén Hồng Hoa, không quan tâm thân thể nàng hư nhược, ép buộc hắn bỏ đứa nhỏ, sai người đưa hắn trở về nơi hoang tàn vắng vẻ nhất trong Tiêu gia, cho hắn tự sinh tự Lưu Thủy ba chân bốn cẳng chạy đến nơi, Tạ Sơ Thần khắp người toàn máu nằm trên đất, giống như búp bê rách, ôm bụng đau đớn, ánh mắt bi ai tuyệt vọng, còn có...!lạnh lùng nhìn Tiêu Vãn, cứ như nàng vừa làm một chuyện sai lầm lớn nhất đời Thủy thấy thế, vô cùng kích động, không chỉ làm trái dặn dò của Tiêu Ngọc Dung bảo vệ Tiêu Vãn, còn giận dữ đánh Tiêu Vãn một trận, đêm đó âm thầm đưa Tạ Sơ Thần rời Tiêu tại, nhớ lại ngày đó ánh mắt Tạ Sơ Thần tâm như tro tàn, và Lưu Thủy vẫn luôn có thái độ hờ hững với mọi việc, mọi người đột nhiên vẻ mặt kích động cùng phẫn nộ, trong lòng Tiêu Vãn nảy sinh một cảm giác khó chịu không nói nên thân đứa nhỏ đó là ai? Chẳng lẽ chính là Lưu Thuỷ?Chẳng lẽ Lưu Thuỷ vẫn luôn thích Tạ Sơ Thần?Tiếng pháo đùng đùng ngoài phòng quấy rầy tâm tư vốn đã rối như tơ vò của Tiêu Vãn, nàng càng nghĩ càng phiền, lại nghe bà mai đứng chờ bên ngoài đã lâu lo lắng kêu "Tiêu tiểu thư, kiệu hoa sắp đến rồi, người sửa soạn nhanh lên một để mọi người đợi lâu!"Tâm Tiêu Vãn cứng cao cho nàng cơ hội sống lại, nàng tuyệt đối không thể dẫm vào vết xe đổ kiếp trước, nàng phải bóp nát mọi thứ có thể dẫn đến bi kịch Tiêu gia từ trong trứng nước!Nàng không thể, tuyệt đối không thể cưới tên lòng lang dạ thú Quý Thư Mặc này vào cửa!Trong mắt Tiêu Vãn chợt lóe lên ánh sáng, đúng vậy, một lát nữa để cho hắn mất mặt trước bao nhiêu người, phải nhục nhã quay kiệu trở về!"Vân Yên, Họa Hạ, chúng ta đi!"Hai thiếu nữ sau lưng đều sửng sốt, tự dưng đại tiểu thư kêu tên thật của bọn họ? Chẳng lẽ có âm mưu gì?Thấy hai người không dám tin, điệu bộ cẩn thận cảnh giác, trong mắt Tiêu Vãn hiện lên ý cười nhàn nhạt, nàng vui vẻ hỏi "Chẳng lẽ hai người thích bị ta gọi làĐào Hoa và Lưu Thủy? Hiện tại bản tiểu thư không cần vận đào hoa nữa, nên cho phép hai người khôi phục tên nhiên, nếu như hai ngươi thích tên bản tiểu thư ban cho, có thể tiếp tục dùng..."Họa Hạ gãi gãi đầu, buồn bực hỏi tỷ tỷ mình "Lần này tiểu thư lấy vợ, vui quá hóa rồ, ngay cả tính cách cũng thay đổi...!Biến chuyển như vậy, rốt cuộc là chuyện tốt hay xấu đây?"Vui mừng quá độ?Mặc dù Tiêu Vãn luôn miệng tươi cười, Vân Yên lại cảm thấy cả người Tiêu Vãn toát lên khí tức u ám, tươi cười nơi khóe miệng có chút doạ người, mang theo sự khát máu. Vân Yên đặc biệt mẫn cảm với máu tươi, vừa rồi khi Tiêu Vãn cắn môi nàng đứng một bên yên lặng quan sát, phát hiện nội tâm Tiêu Vãn giãy dụa kịch liệt, nàng đang không ngừng ngược đãi bản thân hòng lấy lại bình ràng vô cùng chờ mong đến ngày hôm nay, nhưng khi Vân Yên nhắc "hôm nay là đại hôn của người và Quý thiếu gia" thì trong mắt Tiêu Vãn lại lóe lên thống khổ và hận rằng Tiêu Vãn che dấu rất tốt, nhưng Vân Yên vẫn phát hiện được, ánh mắt tiểu thư khi nhìn Họa Hạ không hề có tức giận, chỉ có hổ thẹn và áy lúc nhìn nàng, trong đôi mắt tìm tòi nghiên cứu mang theo hoài nghi và bi thương sâu đậm .Tiêu Vãn như vậy làm Vân Yên không biết làm sao, tiểu thư gần trong gang tấc mà tâm dường như đã bay về một nơi rất xa...!rất xa...Tiêu Vãn chỉnh chu xong dung nhan, chậm rãi bước ra khỏi pháo đỏ treo trước cổng, đèn cưới kết hoa, không khí vui mừng bao trùm khắp Tiêu phủ, cả người nàng có cảm giác như cách một thế Tiêu Vãn mặc hỉ phục đi ra, dung mạo tuấn mĩ, tao nhã đúng mực, không ít kẻ tiến lên nịnh hót."Chúc mừng Tiêu tiểu thư nhân duyên mỹ mãn!""Chúc Tiêu tiểu thư và Quý công tử sớm sinh quý tử!"Trước các loại nịnh bợ, Tiêu Vãn từng rất hưởng thụ, cứ như càng được nhiều người chúc phúc, hôn nhân của mình và Quý Thư Mặc sẽ thật sự hạnh phúc viên mãn, bạch đầu giai lão sự thật hoàn toàn ngược gia gặp nạn thì đám bạn du thủ du thực này của nàng, ai cũng chạy nhanh hơn! Mà vị phu lang mình luôn xem như bảo bối trong lòng sắp tới ám nàng kia còn "tử tế" hơn, hợp tác với bạn thân của nàng, đẩy nàng vào vực sâu vạn trượng, khiến nàng trở thành tội nhân Tiêu tại, tuy rằng trong lòng Tiêu Vãn vô cùng căm ghét xem thường, nhưng trải qua một kiếp, đã nhìn thấu đạo lý đối nhân xử thế nên ngoài mặt nàng vẫn vui cười hớn hở, ậm ờ hai ba tiếng lấy lệ, ánh mắt lại không ngừng tìm kiếm mẫu thân mình trong đám người loạn thất bát tao kia."Biểu muội, chúc mừng chúc mừng." Tiếng nói quen thuộc phá ngang ánh mắt dáo dác của Tiêu Vãn, hô hấp nàng nhất thời cứng lại, chầm chậm quay đầu, mấp máy môi nhìn ba nữ nhân cẩm y hoa phục trước mắt thân Tiêu Vãn Tiêu Ngọc Dung là đại hồng nhân bên cạnh nữ hoàng, Tiêu Vãn lại là tâm can bảo bối của Tiêu Ngọc Dung, nên lần đại hôn này của Tiêu Vãn được tổ chức vô cùng long trọng, không chỉ thu hút các quan lớn triều đình, mà còn nhận được sự quan tâm của cả ba vị hoàng nữ đương triều..
hành trình sủng phu